- CATALOG -
7 9 2024

7/9/2024

Created: September 7, 2024 12:53 AM Tags: Contemplation, QUAN TRỌNG

hello. hôm nay có vẻ mình sẽ tâm sự khá nhiều thứ đây. vẫn như là bài viết gần nhất của mình thì mình đang ôn tập cho kỳ thi chọn tuyển. thực sự mình đã rất cố gắng thời gian trước khi mình viết bài đấy. mình cứ nghĩ nếu mình ôn tập với tốc độ ấy và với sự nỗ lực đấy thì mọi thứ sẽ ổn. có thể là nó sẽ ổn thật nhưng tâm trạng dạo này của mình thì không ổn và vì thế mà mình không thể thực hiện được như những gì mình đã tính trước. những ngày gần đây, mình gần như mất động lực, chỉ dán mắt vào màn hình, không có một chút mong muốn nào để ôn tập luôn. thậm trí mình xin nghỉ học ở trường để ở nhà ôn tập nhưng thực ra mình không hề học gì. mình cảm thấy tội lỗi nhưng cũng thấy mệt mỏi. trạng thái này cũng từng xuất hiện trước đó khi mình chuẩn bị thi hsgso. thực sự cứ đến gần ngày thi là tâm trạng của mình lại tiêu cực và buông bỏ. trước đó có thể mình có rất nhiều động lực để cố gắng nhưng cứ đến gần ngày thi, khi mình nhận ra thời gian thì quá có hạn còn bản thân thì vẫn còn thiếu quá nhiều thứ, đấy là khi tâm trạng và động lực của mình rơi xuống đáy. mình thất vọng và rồi ngừng cố gắng. cái này thì hơi lạ với mình của ngày trước, vì trước đây mình luôn là người sẽ cố gắng hết sức đến phút cuối. như khi sắp đến mọi kỳ thi, mình sẽ cố gắng ôn tập đến giây phút cuối cùng trước khi vào phòng thi nhưng bây giờ thì lại khác. dù thời gian của mình không phải chỉ tính bằng giờ phút mà bằng ngày, nhưng mình lại mất đi một bản thân luôn muốn trở thành phiên bản tốt nhất. có thể do mindset của mình đã thay đổi, mình đã mất đi tính cạnh tranh và hiếu thắng trước giờ, mình chỉ muốn bản thân tiến bộ một cách chủ động chứ không phải thúc ép bản thân cố gắng một cách tiêu cực. nhưng cũng vì vậy mà động lực cố gắng của mình trở nên yếu ớt hơn. vì mình quá hạnh phúc và tận hưởng những điều mình có của hiện tại nên cả động lực từ bên trong cũng mất dần. mình thực sự hiểu được tình trạng hiện giờ của bản thân nhưng vẫn chưa thực sự nghĩ ra được cách giải quyết. mình biết cái gì cũng có cái lợi và cái hại của nó, đây có thể là điều không có lợi khi quá tận hưởng cuộc sống. mình luôn tự hào là người có trí tiến thủ, vậy mà giờ đây chính mình đang phải chật vật vì mất đi động lực cố gắng. dù vậy, mình vẫn nên nhìn vào mặt tích cực là nhờ những ngày nghỉ ấy mà tâm trạng của mình tốt lên, không phải cứ thúc ép bản thân đến giới hạn thì sẽ đạt được kết quả tốt nhất. mình vui vì mình đã cho bản thân một khoảng nghỉ, và cũng vui vì bản thân vẫn lo lắng cho tương lai của chính mình. mình vui vì bản thân biết đủ, biết dừng lại đúng lúc, nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan và chính xác. để lúc nào cũng giữ bản thân cân bằng. vì mình cảm thấy mình đã chơi đủ, mình nên quay lại học tập thật tốt để phát triển bản thân nên mình sẽ cố gắng để bù đắp cho những ngày mình nghỉ ngơi. nói thật thì điều làm mình mất đi sự hứng thứ không hẳn là mình đã học liên tục trong mùa hè mà là do mình không tiếp cận với kiến thức mới mà chỉ ôn tập lại rất nhiều kiến thức cũ. nó làm mình thấy chán nên mình chọn chơi và nghỉ ngơi. nhưng mình biết học tập là sự thu nhận và tự trau dồi lại kiến thức, mình không thể chỉ tiếp nhận kiến thức mới vì nó thú vị mà bỏ quên kiến thức cũ. vì vậy nên mình viết bài này để nhắn nhủ đến bản thân rằng, đừng cảm thấy tội lỗi vì đã không cố gắng hết sức những ngày vừa qua, ai cũng xứng đáng có cho mình một khoảng nghỉ và điều mình nên làm bây giờ là tiếp tục cố gắng, ai cũng có lúc vấp ngã trước thử thách quá khó khăn nhưng điều quan trọng là ta phải cố gắng hết sức để không phải hối hận, đủ khả năng để đứng lên sau khi vấp ngã và trở nên mạnh mẽ hơn. đừng buồn vì bản thân chưa cố gắng được bằng người khác, mình đang đi trên con đường của riêng bản thân mình và mỗi người đều có con đường riêng của họ, mọi điều mình làm bây giờ đều là điều tốt nhất mình có thể thực hiện. hãy trân trọng và sống hết mình trong giây phút này, vì dù hiện giờ mọi điều đều rất khó khăn nhưng sau này nhìn lại, đây sẽ là một hành trình với toàn những kỷ niệm đẹp, mọi điều khó khăn sau khi vượt qua được đều sẽ tiêu biến. hãy cứ sống cho hôm nay, đừng lo nghĩ quá nhiều về tương lai, vì ai biết ngày mai sẽ như thế nào, cứ sống hết mình, kết quả có như thế nào thì nó cũng là công sức của bản thân mình, số mệnh của mình, mình đến với thế giới này với ý nghĩa như thế, nên đừng quá lo lắng bản thân sau này có thành công rực rỡ hay không. hãy chỉ sống đơn giản thôi, đời đơn giản khi ta đơn giản. và là một sự so sánh của mình mà mình thích nhất, đó là giống như khi đi bộ về nhà vậy, mình chỉ cúi đầu nhìn một khoảng rất gần ở dưới chân thôi, khi ấy mình không hề cảm thấy mệt hay mất kiên nhẫn, mình chỉ đơn giản là bước đi và không nghĩ gì, mình chỉ cần biết có thứ gì gần mình mà mình phải tránh không và hướng mình đang đi có đúng đường về nhà không. và rồi khi ngước lên nhìn, mình nhận ra mình đã đi được một quãng đường rất xa mà không hề cảm thấy mệt mỏi, đơn giản vì mình đi với vận tốc của riêng mình, mình không phải bám theo ai hay suy nghĩ gì khi bước đi. nhờ vậy mà mặc dù đi một quãng đường dài nhưng mình không hề mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. câu chuyện ấy cũng tương tự như hành trình của riêng mỗi người ý. kiểu mình chọn hướng đi cho riêng mình và chỉ cố gắng trong khả năng của mình, mình không phải bận tâm đến bất kỳ ai, mình chỉ thực sự cố gắng trong những việc mình làm dù là nhỏ nhất. và vì vậy nên mình không phải cạnh tranh với ai, không phải mệt mỏi hay thất vọng, mình chỉ tốt lên thôi. cứ cố gắng cho giây phút hiện tại và khi nhìn lại thì mình đã tiến bộ tới mức bản thân chưa tưởng tượng đến. mình luôn muốn cuộc đời mình như một chuyến đi dạo, thật nhẹ nhàng nhưng đồng thời cũng âm thầm cố gắng và tận hưởng từng điều đẹp đẽ nhỏ bé trên con đường ấy. chốt lại thì mình mong bản thân cứ cố gắng đi, đừng cảm thấy tội lỗi hay thất vọng về bản thân. hãy nhớ rằng mình luôn yêu thương và biết ơn chính bản thân mình dù có thế nào đi nữa.


Last modified on 2024-09-07

- CATALOG -