21 11 2025

21/11/2025

Created: November 21, 2025 9:01 AM Tags: Career, Contemplation, Life Lesson, Planning, QUAN TRỌNG

dạo này mình lạc thật. mình cảm thấy bản thân không còn nhiều động lực, hay mong muốn cố gắng. mình sợ là mình đang quá tự tin và ảo tưởng về khả năng của mình. mình nhận ra những khi mình cố hết sức đều là những lúc bản thân mình chới với, thử thách khó khăn mà mình gần như chắc chắn bản thân không làm được. hình như như vậy mới làm mình cố gắng hết sức không biết mệt mỏi. như bây giờ, mình cảm thấy khả năng mình làm đạt được mục tiêu hiện tại là rất lớn, nên mình dần buông thả, trước đây, trong giai đoạn ôn thi, nếu mình có thời gian rảnh như ngày nghỉ lễ mình sẽ tận dụng triệt để nó để học nhưng giờ mình có siêu nhiều ngày nghỉ, một tuần mình chỉ đi học gần 1 nửa số thời gian, còn lại đều rảnh rỗi. thế nhưng khi mình có được điều mình luôn ao ước trước đây đó là thời gian tự học thì mình lại lười biếng, xao nhãng, mất định hướng. chẳng biết có phải vì mình vẫn chưa thích nghi được với việc tự học một cách cố định không. kiểu như mình nghĩ mình gần như sẽ đạt được điều mình mong muốn, mình lại có quá nhiều thời gian rảnh. sao mình lại phải bỏ ra quá nhiều trong khi chỉ cần một chút là mình đạt được điều mình muốn. đó thực sự là điều mình sợ, mình không phải người tham lam nhưng mình nhận ra nếu không có những động lực, lý do thì mình sẽ không cố gắng được nhiều như mình muốn. chắc giờ mình luôn ở trong trạng thái bản thân chưa đủ, ý là thực sự chưa đủ dù cái đủ của mình rất đơn giản và nhỏ bé. mình luôn thua kém người khác nhiều thứ và đó chính lý do để mình cố gắng. nhưng giờ, sau một khoảng thời gian cố gắng không ngừng nghỉ, mình đạt được thứ mình muốn và cảm thấy đủ với điều đó. bỗng mình cảm thấy bản thân mệt mỏi, chán chường và chẳng tìm thấy được một lý do để cố gắng. mình không phải một người làm những việc vô bổ, mọi điều mình làm đều là điều có giá trị nhất trong những sự lựa chọn nhưng như vậy là không đủ. mình chỉ chọn nó vì mình muốn tránh việc học. không phải nói tìm bừa một việc khó mà mình muốn rồi cố gắng là vấn đề này được giải quyết. vì mình là một người lý trí, quan trọng lợi ích, mình sẽ không làm một điều chỉ vì mình muốn hay nó có lợi cho mình. vấn đề là lợi bao nhiêu và mong muốn của mình bao nhiêu, liệu nó có tương ứng với những sự cố gắng mà mình sẽ bỏ ra không. lợi ích mà mình coi trọng không chỉ là lợi ích ngắn hạn, không phải là một giải pháp tạm thời mà sẽ là một hành trình mình sẽ đi và bỏ hết tâm sức trong thời gian dài. vì vậy mọi điều đều phải suy tính cẩn thận, mình là người luôn mong muốn sự hoàn hảo, không làm thì thôi chứ khi làm thì dù có phải hy sinh, bỏ bao nhiêu tâm tư, công sức mình cũng sẽ sẵn sàng. từ tiểu học đến giờ mình vẫn luôn giữ vững quan điểm và mindset là làm bất kỳ mọi việc trong đời đều phải đầu tư tất cả những gì mình có, để sẽ không bao giờ hối hận về bất kỳ điều gì trong quá khứ. và đúng thật là đến giờ mình vẫn chưa hối hận về bất kỳ điều gì mình làm. mình làm điều gì cũng nghĩ cho bản thân, cho người khác, chẳng muốn ảnh hưởng ai và là điều tốt nhất mình có thể làm dù phải hy sinh thêm một số thứ. mình vẫn muốn duy trì điều đó nhưng thực tế có vẻ khó khăn hơn mình tưởng. vì càng ngày khi càng lớn, vấn đề mình phải đối mặt càng khó khăn và to lớn hơn, mình không thể chỉ dựa vào vốn sẵn có của bản thân để bù đắp cho những phần thiếu sót trong những sự lựa chọn của mình. một khi mình đã chọn điều gì đó thì mình buộc phải làm đến cùng vì cũng chẳng còn vốn để làm điều khác giữa chừng. mình biết sức khỏe, khả năng của bản thân có giới hạn, mình không chỉ đơn giản là chọn làm điều sẽ tốt cho mình được mà còn phải suy tính giữa những gì mình bỏ ra và những giá trị nó đem lại giữa những sự lựa chọn và cơ hội khác nhau để tìm ra điều phù hợp và tốt nhất. lý do mình nhận thức được điều này rõ ràng hơn trước là vì mình cũng cảm nhận mình đang phần nào trải nghiệm điều đó, mình cảm thấy bản thân kiệt quệ, thiếu động lực, thiếu ý chí và trở nên lười biếng, một phần nào đó né tránh việc học. Sau kỳ chọn tuyển. nhìn lại thì khi ấy đúng là những giây phút mình thực sự mệt mỏi nhất trong cuộc đời từ trước đến giờ. mình nhận ra bản thân có giới hạn về mặt thể chất và tinh thần. đúng là chỉ dựa và sức mạnh của tinh thần và niềm tin thì cũng đến ngày bản thân cạn kiệt. thực sự mình cũng đã kể cho một vài người về vấn đề của mình những mình cũng chưa tìm được lời khuyên hay giải pháp nào để thoát ra khỏi tình trạng này. mình nhận thức rõ được nó nhưng lại chẳng biết phải làm gì mà cứ vô thức trở lại như vậy. chỉ nói vài lời cổ vũ hay ép bản thân cố gắng là không đủ, đó chỉ là biện pháp tạm thời và nếu thế tình trạng này có khi còn tệ thêm. thực ra mình nghĩ với những trường hợp như thế này thì cách giải quyết tốt nhất chắc là kỷ luật. mình sẽ dần cho bản thân làm quen lại với cường độ học tập cao, dần tìm lại niềm vui trong việc cố gắng. dù mình chẳng có ai đồng hành trong hành trình của mình thì cũng chẳng sao, vì mình luôn có chính bản thân là người dẫn đường, những mong muốn và nhận thức tốt đẹp mình có sẽ là lối để mình không đi lạc. khoảng thời gian vừa rồi có thể mình chưa làm được nhiều điều rõ ràng nhưng mình cảm nhận nó là một khoảng lặng cần thiết để mình xem xét lại bản thân, hồi phục thể chất và tinh thần để chuẩn bị cho một hành trình dài và đầy nỗ lực tiếp theo của mình. mà mình cũng không hẳn là toàn làm việc vô nghĩa trong thời gian đó, mình đã xác định rõ một lần nữa về hành trình, mong muốn của bản thân trong thời gian sắp tới và trong tương lai xa. đó là mình sẽ theo đuổi đuổi việc học cao học, nhưng vì đó là một hướng đi khó khăn, một hành trình dài hơi nên mình cần có sự chuẩn bị từ rất sớm và thật kỹ càng để đạt được điều mình muốn. mình đã xác định việc mình cần làm và phải làm trước hết là học tiếng anh một cách hoàn chỉnh, tự học bioinformatics, tham gia các dự án, lab nghiên cứu của thầy cô bên cạnh đó vẫn phải đảm bảo việc học trên lớp tốt duy trì gpa cao trong top 5%. nghe thì có vẻ cũng không khó lắm những thực sự để đạt được những cơ hội tốt nhất thì mình buộc phải đạt được những điều trên cùng một lúc và phải hoàn hảo nhất. giờ chắc mình sẽ cố gắng viết một lịch trình kỹ càng và chi tiết nhất để bản thân chỉ vệc làm theo thôi.

2025-11-21    
23 10 2025

23/10/2025

Created: October 23, 2025 10:02 AM Tags: Contemplation, Life Lesson

có vẻ như mình đang quen dần với việc viết, mình thường chỉ viết khi trong đầu có quá nhiều suy nghĩ và quá lộn xộn để thực sự hiểu bản thân đang nghĩ gì. nhưng bằng một cách nào đó, mình cứ định kỳ khoảng 1 đến 1 tháng rưỡi là sẽ viết một lần, hoặc bản thân mình đã đặt thời hạn cho sự lộn xộn, đảm bảo giữ bản thân trong một trạng thái ổn định và rõ ràng. hồi trước, khi mình luôn bận rộn với các kỳ thi, các deadline liên tiếp nhau, mình luôn ước bản thân có được một quãng nghỉ dài mà không phải suy nghĩ gì về deadline, khi ấy mình sẽ thật chăm chỉ, vui vẻ và tự nguyện làm mọi thứ thật năng suất. mình đã nghĩ vậy cho đến tận tuần này, khi mình bỗng được nghỉ 1 tuần vì được miễn thi, thực sự cảm giác ấy ban đầu vui lắm, vì từ đầu mình đã xác định phải thi nên đã cố gắng rất nhiều, dù vậy mình vẫn thiếu tự tin, cảm giác chênh vênh lắm, mình cảm giác mình đã học rất nhiều, đã học hết những điều đó, nhưng đến gần ngày thi thì lại không làm được nó, cảm giác bất lực và thất vọng rất nhiều. rồi đột nhiên mình được thông báo sẽ miễn thi, mọi cảm xúc và áp lực mình đã chuẩn bị cho kỳ thi bỗng được giải tỏa, vui hơn khi các bạn mình vẫn phải thúc ép bản thân trong khi mình thì may mắn thoát khỏi điều đó sớm. dù mình luôn hiểu kỳ thi tồn tại chỉ để học sinh có một thời hạn, một áp lực và từ đó cố gắng hơn, hiểu rõ năng lực của bản thân hơn nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi khi ta bắt đầu so sánh khả năng của bản thân với người khác. mình cứ tưởng một tuần này mình sẽ lấy đó làm lợi thế trong các kỳ thi sau và hơn hết là kỳ thi đại học. nhưng cuối cùng, mình đã lãng phí ít nhất là 5 ngày mà không làm gì cả. mình không học, không làm việc nhà. điều duy nhất mình làm theo đúng dự định là tập thể dục và chơi thể thao. mình thực sự rất thất vọng về bản thân nhưng cũng hiểu ra được thêm vài điều. hóa ra mình không hợp với việc đi đúng tốc độ của mình như mình tưởng, hóa ra mình cần động lực để làm việc, hóa ra mình cần môi trường để thực sự hoạt động hiệu quả. hiểu được điều có thể sẽ giúp cho mình tăng cường khả năng học tập lên một chút. mình đang nghĩ về việc học ở thư viện, giờ có khi mình sẽ học ở thư viện đh khtn vào buổi chiều thay vì về nhà. mình biết mình sẽ ngủ và chơi cả chiều và tối. nếu mình muốn tốt lên thì có lẽ mình nên đánh đổi. mình biết mình vẫn muốn học, vẫn vui khi học nhưng quan trọng là mình phải bắt đầu, mình phải có môi trường, phải có lý do để bắt đầu. hay mình cứ về nhà nhỉ, mọi thứ sẽ tiện lợi hơn, vấn đề bây giờ là mình chứ không phải là không gian. mình đang coi nhà không phải nơi để học, làm thế nào để thay đổi điều đó nhỉ. hay mình không dùng điện thoại khi ở nhà nữa. tập ăn mà không xem điện thoại, chỉ xem tv hoặc nghe nhạc. mình sẽ không để ý đến các giải cầu lông từ giờ đến khi thi đại học nữa.

2025-10-23    
13 9 2025

13/9/2025

Created: September 13, 2025 5:14 PM Tags: Contemplation

lâu lắm rồi mình không viết được nhiều, hóa ra không phải vậy, chỉ mới gần một tháng từ lần cuối mình viết rồi nhưng mình lại tưởng rằng đã một khoảng thời gian rất lâu mình biến mất, có thể do những ngày cuối của kỳ thi chọn tuyển làm mình trở nên bận rộn, sống vội vã hơn và cũng mệt mỏi nhiều hơn. có lẽ cảm xúc của mình khi viết bài này sẽ tương đối trái ngược với bài viết cũng tầm giờ này của năm ngoái. có lẽ điểm chung duy nhất là mình vẫn luôn cố gắng hết sức vì điều mà mình mong muốn. năm ngoái mình đã cố gắng thoải mái nhất có thể với việc học còn giờ thì cố gắng mệt mỏi nhất với việc học, không phải là mệt vì chán mà là mệt vì đã cố gắng hết sức đến phút cuối. có vài lần mình nhớ lại những sự lựa chọn của bản thân năm ngoái và tự hỏi liệu nếu mình chọn khác đi thì bây giờ mọi thứ có dễ dàng hơn không, nhưng mình chưa từng một lần oán trách hay hối hận về những sự lựa chọn của bản thân, vì mình biết khi ấy mình cũng đã cố gắng hết sức cho điều mình cảm thấy quan trọng nhất, và điều ấy thì thay đổi liên tục, ta đâu thể tự oán trách chính bản thân mình của quá khứ vì đã không biết trước được tương lai. cũng vì lần này mục tiêu và mong muốn của mình đã khác nên mình bỏ nhiều công sức và cảm xúc của bản thân vào điều này hơn. năm ngoái mình rất tự hào vì bản thân vẫn luôn bình thản trong mọi thời điểm của quá trình chọn tuyển, nhưng năm nay đếm sơ sơ thì mình cũng đã khóc ít nhất 3 lần đúng với 3 ngày thi đã qua, thực ra trong suốt những ngày cuối cùng trước kỳ thi mình đã khóc vài lần nhưng chỉ là vì mệt mỏi chứ không phải vì buồn. giờ nghĩ lại thì cũng thấy hài, vì đâu phải tận thế đâu, nhưng mình thực sự đã khóc mà không thể kiềm lại được. nói thật thì mình ít khóc cho bản thân lắm, mình có thể đồng cảm và khóc khi xem một bộ phim nhưng đối diện với bản thân thì mình tương đối cứng rắn và hơi ít cảm xúc, có thể vì mình không muốn bản thân hơi tí lại bộc lộ cảm xúc, không muốn bản thân mong manh nên luôn cố gắng giữ cho cảm xúc của bản thân ổn định nhất có thể. dù cũng có khóc đôi lần vì stress nhưng cũng không đáng nhớ lắm, mình chỉ nhớ bản thân đã từng vài lần khóc rất nhiều trên đường nguyễn trãi, con đường mình đi học về từ hồi lớp 9 đến bây giờ, mình của 2 năm trước đang ôn thi vào trường mình, đã rất thất vọng về bản thân, đã từng không tin bản thân có thể làm được, cũng là mình, của năm nay đã khóc vì quá thất vọng với khả năng của bản thân, mình buồn vì bản thân đã cố gắng nhưng có vẻ tốc độ, tiềm năng của mình đều thua kém mọi người, dù không thể coi bản thân là người cố gắng nhất, nhưng mình luôn nghĩ về điều đó, mình đã đầu tư tất cả những gì mình có và sự đánh đổi ấy về mặt cá nhân là lớn hơn so với hầu hết mọi người. mọi người vẫn chơi, vẫn bình thản nhưng dường như vốn từ đầu đã thắng, mình sau mỗi kỳ thi luôn đổ lỗi về việc làm ẩu, sai ngu nhưng giờ mình nhận ra những điểm ấy cũng thể hiện ra một phần năng lực của một người, người giỏi nhất không chỉ là người làm được nhiều bài nhất mà còn là người cân bằng được việc làm được nhiều bài nhất và sai ít nhất. việc mình sai không hẳn thể hiện mình không cố gắng, cuối cùng thì mình vẫn luôn cố gắng, nó vẫn sai thì biết sao giờ, mình luôn tự blame bản thân làm bài không có trách nghiệm, toàn sai vặt, nhưng sự sai vặt ấy không phải tự nhiên, nó cho thấy trình độ giới hạn củamình chưa từng sai vặt, hóa ra tất cả sự sai đều chỉ la vấn đề của kỹ năng, đều chỉ là bản thân chưa đủ giỏi để những lỗi như thế vẫn có thể tồn tại, thay vì đổ tại lên yếu tố ngoại cảnh, những điều ta không thể thay đổi rồi bất lực đúng nhìn thì sao mình không cố gắng chuyên tâm sửa mình, sự sửa sai cũng là sự học mà. trước đây lúc nào đi thi về mình cũng nuối tiếc, nhưng giờ mình chỉ hiể đơn giản rằng, bản thân mình còn nhiều sai sót, còn nhiều cái phải học, chỉ đơn giản là chưa đủ chứ không phải là xui xẻo hay không thể hiện được khả năng của mình. “người ta có thì mất mới tiếc, chứ mình không có thì tiếc cái gì” nên từ giờ mình sẽ cố không đổ lỗi, việc đổ lỗi do xui xẻo thực chất chỉ là kết quả của việc ta không đủ giỏi để dự đoán hay vượt qua một việc gì đó thôi. giống như trong phim hay có các tình tiets nhân vật chính sắp đặt mọi thứ và có thể vượt qua được mọi tình huống, thì thực ra đơn giản là họ có khả năng làm được điều đó chứ chẳng có gì là do may mắn cả. thực sự trước đây mình cũng không thích trung quốc lắm, chỉ là không thực sự có thiện cảm vì chưa từng cho bản thân một cơ hội để tìm hiểu, nhưng sau khi xem thể thao, trung quốc hầu như chiếm vị trí độc tôn trong hầu hết các môn thể thao, nếu chỉ ngẫu nhiên 1 vài môn nổi trội thì có thể nói là do di truyền vốn phù hợp cho môn thể thao đó, nhưng trung quốc giỏi toàn diện, mọi mặt đều chiếm vị trí cao nhất, vậy thì phải có một nguyên nhân sâu xa nào đó chứ không phải do may mắn. mình thực sự ngưỡng mộ những cố gắng của họ, có thể mình chỉ được biết đến những con người thành công, những người xuất sắc nhất, dù biết có vô vàn những người trung quốc vẫn cố gắng hàng ngày và cố gắng cả đời mà vẫn chưa thành công nhưng dường như tỷ lệ thành công vẫn là cao hơn so với trung bình các nước khác. điều đó chứng tỏ rằng, sự nỗ lực vẫn là điều quan trọng hơn trong việc đạt được thành công trong cuộc sống. bản thân mình là một người chẳng có gì ngoài cố gắng và cũng chẳng có bất cứ một loại thiên phú nào, mình đã thất bại nhiều hơn thành công rất nhiều, mình không phải là một người thử mọi thứ nhưng với mọi thứ mình chọn thì mình luôn cố gắng hết mình, dù vậy cũng chẳng nhận được nhiều thành công. đôi khi cũng thất vọng, buồn bã, tự hỏi mình biết mình sẽ thất bại sao vẫn muốn thử. chẳng biết đến bao giờ mình mới thành công nhiều hơn thất bại, ước gì có ai đó trả lời cho câu hỏi của mình về tương lai, nếu vậy, dù chỉ biết được sẽ thành công mà không biết nó đến vào lúc nào thì mình cũng sẽ cố gắng mà không có chút lưỡng lự hay e dè. nhưng đương nhiên là không thể vậy, vì tương lai là do chính bản thân mình của hiện tại tạo nên, làm sao mà biết được.

2025-09-13    
17 8 2025

17/8/2025

Created: August 17, 2025 5:56 PM

uầy chỉ định viết gì đó vì đầu mình vừa lộn xộn vừa trống rỗng mà lại đúng 1 tháng từ lần viết cuối của mình. thực sự thì cái cảm giác và cảm xúc của mình trước mỗi kỳ thi nó đều giống nhau. ban đầu thì bận rộn, sau đó thì đuối dần đến gần ngày thi thì mình như kiểu phó thác mọi thứ cho số phận luôn. mình đã nhận ra điều đó và cố gắng thay đổi ở lần này bằng cách lập danh sách những việc cần làm. để bản thân nhận ra mình vẫn còn có thể bận rộn và không thấy ngợp trước những điều mình chưa thể hoàn thành. mình chẳng biết phải miêu tả cảm xúc và suy nghĩ của mình hiện tại như thế nào nữa. kiểu khó để hiểu chứ đừng nói là để viết ra. tự mình cũng nhận ra mình không có năng khiếu, cũng không thông minh và xuất phát điểm cũng không bằng. mình đã tự trách bản thân rất nhiều vì chưa đủ cố gắng, nhưng giờ nhìn lại một cách rõ ràng thì không hẳn mình chưa cố gắng đủ. mình đã cố gắng hết sức có thể với mọi điều mình chọn, nhưng đôi khi thế là chưa đủ, mình thua kém từ vạch xuất phát thì thật khó để chỉ dựa vào cố gắng để dành chiến thắng. mình biết mọi người thành công đều rất cố gắng, nỗ lực hơn người, mình kho

2025-08-17    
17 8 2025 (1)

17/8/2025

Created: August 19, 2025 10:21 PM Tags: Contemplation, Life Lesson, QUAN TRỌNG

uầy chỉ định viết gì đó vì đầu mình vừa lộn xộn vừa trống rỗng mà lại đúng 1 tháng từ lần viết cuối của mình. thực sự thì cái cảm giác và cảm xúc của mình trước mỗi kỳ thi nó đều giống nhau. ban đầu thì bận rộn, sau đó thì đuối dần đến gần ngày thi thì mình như kiểu phó thác mọi thứ cho số phận luôn. mình đã nhận ra điều đó và cố gắng thay đổi ở lần này bằng cách lập danh sách những việc cần làm. để bản thân nhận ra mình vẫn còn có thể bận rộn và không thấy ngợp trước những điều mình chưa thể hoàn thành. mình chẳng biết phải miêu tả cảm xúc và suy nghĩ của mình hiện tại như thế nào nữa. kiểu khó để hiểu chứ đừng nói là để viết ra. tự mình cũng nhận ra mình không có năng khiếu, cũng không thông minh và xuất phát điểm cũng không bằng. mình đã tự trách bản thân rất nhiều vì chưa đủ cố gắng, nhưng giờ nhìn lại một cách rõ ràng thì không hẳn mình chưa cố gắng đủ. mình đã cố gắng hết sức có thể với mọi điều mình chọn, nhưng đôi khi thế là chưa đủ, mình thua kém từ vạch xuất phát thì thật khó để chỉ dựa vào cố gắng để dành chiến thắng. mình biết mọi người thành công đều rất cố gắng, nỗ lực hơn người, mình không muốn xem nhẹ điều đó nhưng thực chất mình đã bỏ qua một điều rất quan trọng cấu thành nên sự thành công đó. là sự cố gắng ấy có dễ chịu không, sự cố gắng của một người bình thường và một người có khiếm khuyết có thể là như nhau, dù họ đạt được những kết quả khác nhau vì có vạch xuất phát khác nhau, nhưng không chỉ có vậy, cùng một đơn vị cố gắng, mỗi người sẽ có một cảm nhận riêng, có những người cảm thấy điều đó không mệt mỏi trong khi người khác lại cảm thấy đó là cực hình. cùng cố gắng nhưng người đi trên đất và đi trên lửa sẽ có cảm nhận khác nhau, sự cố gắng là thể hiện cho ý chí, mong muốn nhưng mong muốn ấy có bị dập tắt nhanh chóng không thì lại phụ thuộc vào cảm giác của người đó khi cố gắng. viết cái này thì hơi trừu tượng nhưng mình dù có cố gắng giống mọi người, nhưng điều đó không dễ chịu như mọi người thì sự cố gắng ấy sẽ không thể lâu dài như những người khác, vì dù có mong muốn cố gắng giống nhau nhưng giới hạn về tâm lý và thể chất của mỗi người là khác nhau.dù muốn cố gắng nhưng vốn từ đầu một người bệnh đã có ít cơ hội để được cố gắng hơn người bình thường. có thể các em rất cố gắng nhưng thật khó để đo lường và so sánh sự cố gắng của những người khác nhau với nhau. điều quan trọng không phải là các em cố gắng bao nhiêu mà là cố gắng đến bao nhiêu thì hết dễ chịu, vì sự cố gắng quyết định bởi tâm trí chúng ta là vô hạn nhưng khi hành động của ta bị cản trở bởi những rào cản thực sự thì khi đó một con người chẳng thể làm gì để thay đổi. mình cảm giác như mình muốn cố gắng hơn nữa, sức mahj tâm trí của mình rất mạnh, nhưng đáng tiếc mình lại không để sức mạnh để thực hiện nó. như khi bạn có một ý tưởng triệu đô, một sức mạnh vô tận nhưng chính con người bạn không thể thể hiện hết được điều đó, chỉ đơn giản vì bạn là bạn, như nhân vật chính tỏng học viện anh hùng, chính bản thân họ là rào cản của chính họ. vậy thì ta có thể làm gì trong hoàn cảnh đó. ta chẳng thể thay đổi được gì vì ta chính là ta, vốn không phải người phù hợp, không phải người được chọn. tất cả những gì mình có chỉ là nhờ may mắn và đương nhiên may mắn không đến nhiều lần, nên ta cứ giữ mãi thứ vô giá ấy nhưng chẳng thể làm được gì với nó, vì đơn giản nó đáng giá hơn người đang có được nó. mình không muốn tiêu cực thế này dâu, lâu lắm rồi mình mới viết một bài mà chẳng có lấy một chút tích cực nào, thường mình thường cố hướng bản thân theo lỗi tích cực của một vấn đề, không phải vì nó hoàn toàn tốt mà là nó có cả cả tích cực và tiêu cực và nó nhau thế nào tùy vào lựa chọn nhìn nó theo hướng nào của ta. thế nhưng có những điều dù mình muốn tìm điều để an ủi bản thân cũng không có, vì nó là hiện thực, có điều hoàn toàn tốt cũng có điều hoàn toàn không tốt. Mình đâu thể liên tục chỉ nhìn vào những điều tốt đẹp đúng không. Mình chất nhận rằng vấn đề vốn là từ bản thân mình, trên đời có những sự lựa chọn, mong muốn mãi chỉ dừng là nơi nó bắt đầu. Ta dù muốn cũng chẳng thể tiến gần hơn đến đó.Mình chẳng biết mình sẽ đi tới đâu, chẳng biết rốt cuộc thì mình là được gì, đó có thể sẽ là câu hỏi mà cả đời mình đi tìm câu trả lời, vì đâu ai biết giới hạn đâu, cứ chọn bừa một điều rồi thử, nếu làm được thì sẽ chọn điều tiếp theo khó hơn, nếu không được thì chọn điều tiếp theo dễ hơn, nó như là đi tìm tiệm cận cho khả năng của bản thân, giá trị đó mãi mãi là một ẩn số, ta chỉ có thể biết mình đang tiến gần hơn hay đi xa hơn giá trị đó chứ chẳng bao giờ tìm được nó. Điều này hay nhỉ, như kiểu khả năng của con người vừa có giới hạn vừa không có giới hạn, mục đích cuộc đời của mỗi người là tiến gần hơn tới giới hạn đó. Mình chẳng biết điều mình đang mong muốn lúc này có phải tiệm cận của mình không, hay mình có thể đến đó. Nãy giờ mình lặp đi lặp lại cụm “mình chẳng biết” vì đơn giản chẳng bao giờ mình biết cho đến khi điều đó xảy ra. Thật may mắn vì ít ra mình biết được thời hạn của ước mơ và mục tiêu này. Có những điều mà ta theo đuổi cả cuộc đời và thời hạn của nó cũng chính là cả cuộc đời ta, điều đó nghe còn mông lung và mơ hồ hơn cả điều mình phải tạm thời trải qua ở thời điểm hiện tại. Mình ước gì mình có thể biết được dù chỉ một chút, ai đó trả lời câu hỏi về sự mông lung của mình dù chỉ là một thông tin nhỏ bé, để mình biết mình có chọn đúng hay không, nhưng đáng tiếc là chẳng ai biết được điều đó, vì vậy nó mới là cuộc đời chứ ai cũng biết trước thì làm gì có sai lầm, làm gì có thất bại và từ đó thì cũng chẳng có bài học nào cả. Mọi điều đều có lý do để nó xảy ra, vì điều đó đều phụ thuộc vào bản thân mình, không chỉ của hiện tại mà còn là quá khứ và cả tương lai. Vì nó phức tạp chứ không phải nó xảy ra một cách không có quy luật hay lý do. Mà vì nó quá phức tạp đến nỗi chẳng ai có thể hiểu và biết trước được, và vì ta biết ta là một điều nhỏ bé, biết giới hạn của mình nên thay vì cố hiểu nó thì lại cố gắng đón nhận những điều sẽ đến. Như những chú kiến nhỏ, cuộc đời là con người, ta chẳng cần phải cố hiểu cuộc đời, chỉ cần có một tâm thể cởi mở và đón nhận mọi điều có thể xảy ra, vì điều xảy ra với mình đã xứng đáng được tồn tại và có giá trị hơn cả chính chúng ta. Mình không phải muốn dập tắt ngọn lửa niềm tin đã và đang dần lụi tàn của chính mình, mình chỉ muốn bản thân hiểu được điều thực sự ở phía sau nó, khi ta hểu thì tâm ta sẽ an, ta sẽ không than vãn hoay oán trách bất cứ điều gì, vì mình hiểu những điều mà hầu hế mọi người chưa hiểu nên minh mới tĩnh khi mọi người, mọi điều quanh mình xáo động, nên điều quan trọng nhất là hiểu bản chất của vấn đề. Khi ta đã hiểu thì mọi điều xảy ra đều đáng quý và điều có một sứ mệnh, lý do tồn tại của riêng nó.

2025-08-17    
17 7 2025

17/7/2025

Created: July 17, 2025 7:25 AM Tags: Contemplation

một tháng vừa qua là một tháng rất bận rộn với mình, và nó sẽ còn bận rộn hơn nữa từ bây giờ đến giữa tháng 9. giờ mình nhìn lại mình thấy mình đã tiến bộ rất nhiều rồi đấy chứ, chỉ trong 1 tháng từ ngày mình nhận điểm hsgso không như mong đợi của mình, giờ mình cảm thấy mình cũng đã là tương đối tốt hơn trước rồi đấy chứ, lần đầu tiên trong đời mình được 12,75 điểm, có thể con số đó không quá bùng nổ nhưng thực ra đối với mình nó chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. trước đây mình chưa bao giờ được 12 điểm, điểm này cũng không quá cao so với các bạn hay các em cùng làm bài kiểm tra, nhưng nó đặc biệt một phần là vì mình chưa làm đề qg nên những bài này hầu như đều là bài mới đối với mình, vậy mà mình có thể sử dụng kiến thức của bản thân để tự đạt được 12,75 điểm là một điều thực sự bất ngờ đối với mình, và thêm nữa là hôm đó làm bài thi, nhịp làm bài của mình không được ổn lắm, mình bị mất rất nhiều thời gian với mấy câu di truyền nên cảm giác nó cũng ảnh hưởng đến tâm lý và độ chính xác của những bài làm sau của mình, mình đã nghĩ mình làm rất tệ nhưng khi được điểm như này thì mình thực sự rất vui. vui không phải vì đây là điểm cao nhất mình từng đạt được mà vì nó cho thấy mình vẫn còn tiềm năng phát triển, mình vẫn còn có thể làm tốt hơn nữa nếu tiếp tục trau dồi và luyện tập. mình biết đi thi chọn tuyển thì đề trung bình sẽ khó hơn thế này nhiều nên mình vẫn phải phấn đấu tiếp.

2025-07-17    
7 6 2025

7/6/2025

Created: June 7, 2025 1:44 PM Tags: Contemplation

hello. đây chắc là đợt lặn lâu nhất của mình từ trước đến giờ nhỉ. thực ra cuộc sống của mình trong khoảng thời gian đó rất giá trị, mình đã cố gắng rất nhiều, liên tục, không ngừng nghỉ trong khoảng thời gian đó. mình cũng đã gặt hái được gì đó trong khoảng thời gian này, nhưng thực ra nó vẫn chưa đạt được kì vọng và mong đợi của mình. mình rất vui và không hề hối hận về khoảng thời gian vừa qua, sự cố gắng, thời gian mình bỏ ra. nhưng có vẻ mình không được như mình mong đợi, có vẻ mình không tốt được tới mức minh mong muốn. mình vẫn còn thiếu sót nhiều điều. và mình nhận ra mình còn kém rất nhiều người. mình chưa từng nghĩ bản thân mình là nhất, cũng chưa từng xem thường bất cứ ai, nhưng có vẻ cách đánh giá và nhận định người khác vẫn còn kém lắm. những người mình từng nghĩ bản thân tương đương thực ra giờ lại vượt xa mình rất nhiều. thôi từ bây giờ mình sẽ ngừng nghĩ mình giỏi, sự tự tin của mình chỉ mới bắt đầu xuất hiện từ lúc mình lên lớp 10, giờ chắc lại bị dập tắt tiếp rồi. mình sẽ tiếp tục mindset bản thân mình chẳng bằng ai, chẳng là ai cả. có thể điều đó sẽ làm mình mệt mỏi và tiêu cực như trước đây nhưng ít nhất nó giúp mình không bị ảo tưởng về bản thân, cũng thấy được rõ hơn về bản thân của thời điểm hiện tại. mình không quay trở lại đây để chỉ viết về những điều tiêu cực đâu. mình chỉ muốn làm rõ lại một lần cảm xúc và suy nghĩ của bản thân hiện tại để rồi từ đó cố gắng vượt qua, tiến bộ hơn thôi. mình chưa bao giờ là người dễ bỏ cuộc. một khi một điều được mình xem là quan trọng thì mình sẽ không bao giờ từ bỏ nếu vẫn còn cơ hội. mình đã nghiêm túc lựa chọn một điều thì điều đó sẽ trở thành một phần của bản thân mình, nó sẽ là điều in dấu ấn riêng của mình về sau, dù đó có là vấp ngã, thất bại thì đó cũng là một phần thuộc về mình. mình cũng cảm giác lần vấp ngã đầu tiên trong kì thi chọn tuyển đã giúp mình một phần nào đó trở nên tốt hơn, nhưng giờ chắc mình sẽ học cách tin vào linh cảm ít hơn. mình từng là đứa rất hiểu bản thân, chẳng bao giờ hiểu sai điều gì trong suy nghĩ và năng lực của chính mình. nhưng chắc từ này mình sẽ cứ làm mọi thứ theo hard mode đi, chấp nhận thực hiện mọi điều như thể chưa có gì cả, chưa là ai cả. tư duy đấy mình đã thực hiện từ rất lâu rồi, nó rất tốt trong việc cố gắng tiến bộ nhanh, nhưng nó cũng khiến mình rất buồn bã và mệt mỏi. mình kể chuyện buồn vậy thôi chứ sau khi biết điểm của mình không được như mong đợi, mình đã làm luôn một số điều mong là nó giúp ích cho mình một phần trong quá trình cải thiện điểm đó. mình vẫn còn thời gian mà, mình vẫn có thể cố gắng mà, cơ hội vẫn đang chờ mình thì sao mình lại để một con điểm nhỏ ảnh hưởng đến tinh thần mình như vậy chứ. mình nghĩ kế hoạch của mình cũng khá ok rồi, nhờ kì thi usabo mà mình đã học được cách lên kế hoạch và thực hiện một cách kỉ luật những kế hoạch đã đề ra. giờ điều mình cần cải thiện là khả năng làm các câu lý thuyết, cách trình bày xúc tích, chính xác. thực mình thấy bản thân vẫn còn yếu kém nhiều lắm, nên mình sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. thực ra ý, mình chẳng biết phải nói gì với bản thân ngoài cố gắng, vì mình đã luôn làm hết sức mình mà, mình đã bao giờ không cố gắng đâu, mình đã bao giờ hối hận vì bản thân chưa làm điều gì đó đâu, mình thực sự đã sống trọn vẹn từng phút giây, và càng ngày, mình càng cố gắng, càng ngày cuộc sống của mình lại có giá trị hơn, mình thực sự rất vui vì điều đó. mình không biết có phải do mình sinh ra đã không thông minh bằng các bạn, nhưng mọi điều mình có ngày hôm nay đều từ sự cố gắng của mình chứ chẳng có bất cứ một sự may mắn hay giúp đỡ của ai cả, mình cũng chẳng có sẵn bất cứ điều gì, mọi điều đều là mình chọn, mình tự giành lấy. còn về vấn đề học tập, mình sẽ tiếp tục kiên định với sự lựa chọn của mình, mình sẽ tiếp tục ôn tập, đọc thêm lý thuyết, đồng thời luyện tập nhiều hơn. nhưng rõ ràng mình thấy sự tiến bộ của bản thân. mình từng nói câu này rất nhiều lần rồi, nhưng mà nó vẫn luôn hiện hữu trong đầu mình, đó là “Hướng tới mặt trăng, dù có thất bại cũng đã lạc giữa những vì sao”. dù mình không đến được đích đến cuối cùng, thì mình cũng đã trở thành 1 trong hàng triệu ngôi sao sáng ngoài kia, không là 1 hay 1 vài thì mình cũng tự tỏa sáng theo cách của riêng mình, với những lựa chọn của riêng mình rồi. nên nếu ai hỏi điều mình thích nhất thì mình nghĩ mình sẽ trả lời là cố gắng, còn từ mình thích nhất là gì thì là tiến bộ. nó thể hiện được mong muốn, mục tiêu và giá trị cốt lõi mình luôn theo đuổi. có thể tiến bộ trong học tập nó không thể hiện rõ ràng, ngay lập tức như khi mình chơi monkeytype, nhưng mình tin với sự cố gắng của bản thân thì thành quả mình nhận được sẽ thật tốt đẹp, sự tiến bộ càng ít được nhận ra, thì khi nhận được càng đáng giá.

2025-06-07    
24 3 2025

24/3/2025

Created: March 24, 2025 6:35 PM

lại là mình đây. dạo này mình khá là chăm chỉ, nhưng mà không giống mọi khi lắm, dạo này mình stress. mình không tiêu cực nhưng ở thời điểm hiện tại mình không chỉ học vì mình muốn nữa. mình cố găng hơn thế, cố tranh thủ từng phút để học được thêm gì đó, mình cố gắng học nhiều nhất có thể, mình chẳng biết bản thân đang vui hay không vui nữa. mình thực sự chỉ học thôi, mình không phân biệt được niềm vui và áp lực học tập nữa rồi. mình vừa vui vì bản thân đã cố gắng nhiều như mình mong muốn, mình lại không vui vì bản thân đang bỏ quên nhiều giá trị bên trong, không còn như thời điểm này năm trước. mình ít dành thời gian cho bản thân hơn, thời gian giải trí của mình là lúc nghe nhạc, nhưng là vừa nghe nhạc vừa học, và là những tiếng buổi tối. nhưng giờ mình định học nhiều hơn nữa, mình định học cả buổi tối luôn. vì đơn giản là mình sợ, mình sợ mình không còn cơ hội để được tiếp xúc với kiến thức chuyên sâu, mình sợ mình phản bội lại niềm tin của chính bản thân. vì nếu mình trượt lần này nữa, chắc mình sẽ mất tự tin vào bản thân lắm, lần này không chỉ là chứng minh bản thân với mọi người mà quan trọng hơn là với chính mình. mình không muốn bản thân lại tiếp tục hoài nghi về chính mình như mình đã từng, mình sợ mình lại rơi vào giai đoạn đấy lắm. sắp đến usabo rồi, đây là kỳ thi đầu tiên về sinh học từ sau khi mình quyết định thi lại, thực ra mình không đạt giải thì cũng chẳng ảnh hưởng quá nhiều đến bản thân nhưng thực sự kỳ thi này có tầm quan trọng hơn về mặt tâm lý. như kiểu người thi đấu đầu tiên ý nó sẽ quyết định tinh thần của cả đội ý. nên lần thi này mình cố gắng rất nhiều vì mình muốn chứng minh cho bản thân thấy chỉ cần mình muốn, mình nỗ lực thì mình có thể làm được mọi thứ. thực ra mình cũng không muốn nói trước bước không qua đâu nhưng mình muốn tạo cho bản thân một cái áp lực gì đó thúc đẩy mình cố gắng. ở trên mình có nói mình không biết đang vui hay không vui, mình không nói là buồn vì đơn giản những điều này đều tốt cho mình và đều là nỗ lực, mong muốn của mình. chỉ là đôi khi áp lực sẽ làm mình mệt mỏi, làm mình không vui thôi. chứ mình không thể nói là buồn được vì mình chọn lấy nó mà, mình chọn đánh đổi với một số thứ khác. nhưng để mà nhìn lại thì mình thấy vui nhiều hơn. vì đơn giản niềm vui vì cố gắng nó to lớn hơn nhiều so với những niềm vui tầm thường và nhỏ bé mà mình đã bỏ lỡ. với cả ý, kiểu học để ôn cho kỳ thi hsg nó vô biên thật ý, mình chẳng biết nó sẽ đến đâu, giới hạn của nó là ở đâu, mình chỉ có thể học càng nhiều càng tốt thôi. chính vì thế mình cảm thấy lạc lối, không biết sẽ đi về đâu, nhưng mình biết nếu mình cố gắng hết sức thì mình sẽ làm được. đây không phải là lời động viên đâu, mình thực sự tin nếu mình vẫn giữ được quyết tâm này thì mình thực sự có thể làm được. mình đã thất bại nhiều rồi, nhờ nó mà mình học được rất nhiều bài học, mình không hối hận về những gì bản thân đã làm. mỗi lần mình mệt mỏi hay áp lực thì mình biết bản thân sắp học được điều gì đó rồi. giống như lần quyết định thi usabo này, mình đã lần đầu tiên thực sự tuân theo kế hoạch từ đầu đến cuối, thực sự kiên trì được trong một tháng, biết cách sắp xếp kế hoạch làm sao để bản thân không kiệt sức và từ bỏ giữa chùng, nhưng cũng phải rất nỗ lực để hoàn thành được kế hoạch của mỗi ngày. sau đợt thi này mình sẽ tiếp tục áp dụng khả năng này vào các kỳ thi hay những điều khác trong cuộc sống của mình. nói chung thì minh viết cũng hơi dài dòng, những mà mình cũng chỉ muốn chia sẻ những suy nghĩ của bản thân ở thời điểm hiện tại, để suy nghĩ thông suốt hơn. nói chung mình rất thích sự nỗ lực của bản thân ở thời điểm hiện tại, mình sẽ cố duy trì và phát huy nó. thực ra có thể các bạn của mình đã như thế này, thậm chí là hơn thế này từ lâu rồi, nhưng minh vui vì mình thực sự tự làm được điều đó, đã rất lâu rồi mình ngừng so sánh với mọi người xung quanh và chỉ tập trung vào bản thân, tránh áp lên mình những áp lực từ bên ngoài một cách vô nghĩa và khó kiểm soát. bây giờ mình tự tạo áp lực cho bản thân từ bên trong, như vậy mình có thể kiểm soát được nó và điều chỉnh nó phù hợp với chính mình để tinh thần luôn được lành mạnh và tích cực.

2025-03-24    
9 3 2025

9/3/2025

Created: March 9, 2025 11:57 AM Tags: Contemplation

mình lại trở lại để viết gì đó đây. cũng còn khoảng một tháng nữa mình sẽ thi usabo, thì mình cũng đang chuẩn bị cho kì thi này đây. nhưng mà có một vấn đề là mình bình tĩnh quá, mình luôn tự hỏi làm sao để bản thân tìm được một động lực, một nhiệt huyết đủ lớn để có thể cố gắng. mình thắc mắc không biết bạn bè đồng trang lứa làm thế nào lại luôn cố gắng được như vậy, nhưng những câu trả lời mà mình nhận được hoặc là quan sát được thường là vì muốn giàu có hơn, muốn được đi du học, cố gắng chỉ vì bố mẹ định hướng như thế. mình không thể hiểu được vì sao những tác động từ bên ngoài lại có thể khiến một người cố gắng được nhiều thế. thực ra hồi trước mình cũng giống như vậy, dù thế mình cũng chẳng có câu trả lời cho bản thân của hiện tại. mình cũng từng cố gắng rất nhiều để sau này có thể kiếm được nhiều tiền, được vào trường tốt. nhưng bây giờ những điều đấy không tác động được đến mình nữa, mình không còn muốn cố gắng vì những điều ở bên ngoài nữa, mình muốn sự cố gắng phải xuất phát từ chính bản thân mình, mình muốn hạnh phúc khi cố gắng. nhưng kì lạ là bây giờ, khi mình cố gắng vì bản thân, vì những giá trị bên trong thì mình lại không cố gắng được nhiều như khi mình cố gắng vì những điều vô thuờng. chả hiểu luôn. hay là sai công thức đúng kết quả thì tốt hơn là đúng công thức nhưng sai kết quả nhỉ. mình muốn bản thân thật lòng tận hưởng cả hành trình mình đã chọn chứ không phải bị một điều gì đó thúc ép rồi kéo đi. nhưng rõ ràng thực tế mình thấy trước mắt lại ủng hộ điều ngược lại. tại sao lại thế nhỉ, mình tưởng những điều mình nghĩ là đúng chứ, mình tưởng hướng về bên trong mới là điều thực sự quan trọng trong cuộc sống. sao bây giờ mình lại lạc lối, không biết mình đã sai ở đâu nhỉ. hay bây giờ mình cứ làm theo những gì mình vẫn luôn làm trước kia, cố gắng vì người khác, cố gắng vì vật chất, bỏ qua những giá trị tinh thần, những điều mình thực sự coi trọng như sự tự do, tự tại của mình, hay mình không yêu bản thân nữa. mình chẳng biết mình sai chỗ nào nhưng mình cảm thấy cuộc đời mình đang biến động, có một điều gì đó sắp xảy ra mà mình không đoán trước được. mình cảm thấy cuộc sống bình yên nhưng cũng không hẳn là không có điều gì xảy ra. có nhiều điều xảy ra với mình nhưng nó như những cơn sóng nhỏ, không đánh gục mình, không khiến mình phải tiêu cực, buồn bã nhưng khiến mình trống rỗng, mông lung. chẳng biết nữa, nhiều điều xảy ra nhưng không có điều gì quá lớn để mình có cảm nhận được cảm xúc vui hay buồn rõ ràng. nó chỉ lên xuống trong một giới hạn mà mình chịu được, nó không khiến mình bùng nổ hay có bất cứ một bước ngoặt nào, nó làm mình bối rối, chẳng biết làm sao. lạ nhỉ, mình từng rất kiên định, tin vào sự hiểu biết của mình, nhưng những điều ấy đang dần lung lay mà mình thì chẳng làm được gì ngoài ngồi chờ một điều gì đó sẽ đến. mình muốn bản thân có một bước ngoặt, một sự thay đổi lớn nhưng cuộc sống thì quá bình yên, làm sao mình có thể có được một thành tựu gì đó mới mẻ khi mà chẳng có bất cứ một tách động nào từ bên ngoài có thể ảnh hưởng được tới mình nhỉ. hay mình phải tự tạo ra nó, mình phải tự tạo ra một thử thách cho từ bên trong, tạo ra một cơn sóng lớn từ chính mình để xô bản thể cũ, để hình thành nên một bản thân mới. nhưng cũng không được, mình của hiện tại là mình, sao mình lại thay đổi bản thân vì một điều kỳ lạ thế. mình vẫn luôn là mình, vẫn thay đổi, nhưng là một sự phát triển tuyến tính chứ không phải tạo ra một bản thể mới được. thôi được rồi, sao mình cứ bắt mọi thứ phải diễn ra ngay lập tức một cách hoành tráng nhỉ, mình có thể thay đổi mỗi ngày một chút, tốt hơn từng ngày mà. sao cứ đợi những điều từ trên trời rơi xuống giúp mình vậy. nếu đạt được một thành tựu như thế thì cũng có đáng để thực sự tự hào đâu, đấy là sự may mắn mà, có phải điều mình tự tay hoàn thiện đây. thôi viết ra như thế này làm mình cũng hiểu được suy nghĩ của bản thân một cách sâu sắc hơn, hóa ra mình chẳng cần đi tìm đâu xa một lời khuyên đúng đắn. bản thân là người hiểu mình nhất thì sao mình lại hoài nghi chính mình nhỉ. mình không phải không hiểu bản thân, mà vì suy nghĩ mình quá rối ren, bừa bộn nên mới không thấy được câu trả lời rõ ràng từ bản thân dù nó ở ngay phía trước. tóm lại thì mình vẫn sẽ là mình, nhưng sẽ cố gắng thay đổi mỗi ngày, không cần mỗi ngày đều phải thay đổi mà là bất cứ khi nào có cơ hội thay đổi thì sẽ không đắn đo, ngần ngại thực hiện. và mình không cần mong cầu những điều xa xôi từ bên ngoài mà nên mong muốn bản thân mỗi ngày đều là mình, đều dựa vào năng lực và sức lực của bản thân để hạnh phúc với mọi điều mình lựa chọn, mọi điều mình đang có.

2025-03-09    
27 2 2025

27/2/2025

Created: February 27, 2025 6:01 PM Tags: Contemplation, Life Lesson

yo. mình lại quay lại đây để viết gì đó đây. mấy hôm nay thi cũng gần xong rồi nên ngày ở nhà mình thực sự không làm được gì hiệu quả luôn. mình biết bản thân sắp phải tham gia một kì thi mà đối với mình là khá mông lung và quá sức. nhưng dù biết vậy mình vẫn liên tục sử dụng điện thoại, không chơi điện thoại thì mình lại đánh guitar. nói chung là mình muốn học và mình biết mình phải học nhưng mình lại không thể bắt đầu. chắc bây giờ mình phải thay đổi mindset một chút để giảm thiểu tình trạng này thôi. mình từ nay sẽ không chỉ ngồi vào bàn khi có việc phải làm nữa mà mình sẽ cố gắng duy trì một thời gian cố định mỗi ngày ngồi vào bàn học. dù mình không thực sự có gì cấp bách cần làm. nhưng thực chất mình luôn có rất nhiều việc cần làm và nên làm mà mình bỏ quên. khi mình đã bắt đầu học thì tự khắc sẽ có thứ cần học thôi. vì học không bao giờ là đủ và với những tài nguyên mình có thì chỉ quan trọng mình có làm không thôi chứ chả bao giờ học hết được. và mindset cả mình từ trước đến giờ là học để hiểu chứ không phải học chống đối để thi hay để có bất cứ cơ hội nào trong cuộc sống. vậy nên điều quan trọng nhất đối với mình là thời gian mình được tự mình học hỏi và trau dồi một cách tự nguyện chứ không phải đến gần sát kì thi mới bắt đầu học. nếu vậy thì vô hình chung lý tưởng đấy của mình bị chính mình phá vỡ. mình muốn học vì một điều gì đó thú vị nên mình sẽ không học vì mình bị điểm thấp hay sắp thi, nếu mình dành thời gian khi mình không bị ảnh hưởng hay tác động bởi những điều bên ngoài như ở trên thì mình sẽ duy trì được niềm yêu thích việc học và đồng thời rèn cho bản thân một sự kỷ luật và kiên trì theo đuổi tri thức và mục tiêu. nói chung thì mình cũng đã muốn bản thân học cố định kiểu đấy lâu rồi như bài viết trước ý, nhưng lúc đấy mình không đặt ra một mindset mới như vậy mà chỉ muốn bản thân học nhiều để giỏi hơn. tất nhiên mình cũng phải đặt ra một thời gian nhất định để bắt bản thân phải ngồi vào bàn chứ, lúc đầu mình nghĩ khoảng 12h nhưng thời gian mình học ở trường cũng khá nhiều nên tính ra thời gian tự học đấy có vẻ vẫn không đủ mà mình cũng không muốn bản thân có quá nhiều thời gian rảnh vì mình sẽ lướt điện thoại hoặc làm mấy cái vô bổ ngay, nên chắc mình sẽ cố ngồi vào bàn khoảng 14h-15h/ngày nhỉ. cố hết sức thôi, nếu mệt quá thì có thể thiếu một chút cũng được…đấy hôm nay mình chỉ muốn nói về việc này thôi. hẹn gặp lại vào một hôm nào đó lại có chuyện để nói hoặc là update về quá trình ôn thi của mình…

2025-02-27