- CATALOG -
7 8 2023

7/8/2023

Created: August 7, 2023 6:32 PM Tags: Contemplation, Daily, Life Lesson

không hiểu sao dạo này mình thích viết lắm nha. chắc tại dạo này mình có khá nhiều suy nghĩ, nói chung thì không gì quá đặc biệt hay khác hẳn với những thứ mình từng trải qua nhưng mà nó cứ kiểu bám theo mình dai dẳng ý. mình đang dọn phòng, thực sự thì ban đầu chỉ dọn dẹp đống giấy tờ trong phòng thôi mà do cái tủ tự nhiên đổ nên phải dọn luôn cả cái tủ. khá là nhiều đồ trong đó, mình thì trước giờ có mindset kiểu tối giản ý, nên mình muốn nhân cơ hội này vứt hết mấy món đồ cũ mình không dùng đến hoặc là cho nếu ai đó cần. mình muốn cuộc sống của mình đơn giản hết mức để có thể tập trung hoàn toàn vào những điều quan trọng. nhưng mà mindset của bố mẹ và na khá khác mình. có thể bố mẹ khác vì khoảng cách thế hệ hay tính cách. vì vậy mình cũng chẳng dám vứt hết đồ đi, vì dù gì đó cũng là của bố mẹ, tiền của bố mẹ, công sức của bố mẹ, không phải mình nói bỏ là bỏ được. quần áo của mình hồi trước đa phần là mẹ may, mà công sức của mẹ thì mình không muốn nghĩ đến cũng phải tự hỏi bản thân là mình làm vậy có phải lý trí quá không. khá là khó đối với mình. na cũng có suy nghĩ khác mình, na thì thích kiểu ấm cúng mà nhiều đồ các thứ, muốn cuộc sống thật phong phú. cái đấy thì mình cũng chỉ có thể nói ra quan điểm của bản thân về vấn đề đó thôi, cũng khó có thể thay đổi được suy nghĩ của người khác. thật sự mình muốn vứt hết mọi thứ đi và làm lại từ đầu. nhưng hoàn cảnh hiện tại của mình không cho phép làm điều đó. vì nếu nhà mình có nhiều tiền thì cái sự vứt đồ đi và thay thế bằng những cái khác chỉ là một khoản nhỏ, không quá tốn kém nhưng nhà mình thì không có nhiều điều kiện đến như thế, nếu mình vứt những món đồ hiện tại đi và mua những món đồ khác thay thế thì nó lại là một khoản tiền rất lớn đối với gia đình mình. dù mình không hoàn toàn yêu thích cái không gian sống này của mình thì mình cũng phải chấp nhận thôi, biết sao giờ, muốn thì cũng chẳng thể làm gì vì mọi thứ vốn là vậy. khá là buồn, mình luôn tự hứa với bản thân là sau này phải thật cố gắng, thật thành công, mình sẵn sàng đánh đổi nhiều điều của mình lấy sự đầy đủ và giàu sang. mình chỉ cần 2 điều đó là gia đình và sức khỏe, còn lại mình sẵn sàng hi sinh hết như là tình bạn, tình yêu, thời gian cho bản thân hay bất cứ điều gì khác.

cũng vì từ nhỏ mình đã có nhận thức về điều kiện kinh tế trong cuộc sống, nếu mình giàu có, con của mình, những người mình yêu thương sẽ có cuộc sống dễ dàng hơn. mình là người tham vọng, chắc một phần do hoàn cảnh của mình không quá khá giả nên mình luôn muốn bản thân phải là người hoàn thiện điều đó. mình luôn có một áp lực vô hình của việc phải thành công. có thể do mình thấy cuộc sống không có tiền thật không thoải mái, mình không thích thế nên mình phải cố gắng thật nhiều để thay đổi điều đó. mình thấy bố mẹ mình không phải là những người quá tham vọng hay mạo hiểm. mình chợt nhận ra đa phần mọi người đều có mindset như vậy. kiểu làm việc thì hoàn thành trách nhiệm của mình, một cuộc đời ít sóng gió, tận hưởng nhiều hơn là nỗ lực để thành công. giống như em mình vậy, ban đầu mình còn nghĩ hẳn cuộc đời phải khó khăn lắm nên bố mẹ mới ít có tham vọng. nhưng sự thực thì chưa hẳn là vậy, có những người đã có những mindset như vậy từ khi còn nhỏ, chưa tiếp xúc quá nhiều với xã hội. như em mình chẳng hạn, mình hỏi em muốn một cuộc sống thế nào, một là sống một cuộc đời bình thường và bình yên nhưng đơn giản hay sống một cuộc đời huy hoàng, nhiều khó khăn và đánh đổi. trước khi nghe được câu trả lời của em mình, mình đã rất chắc chắn em mình sẽ chọn cái thứ 2 giống mình. mình nghĩ “ơ đó là điều hiển nhiên mà, chắc chắn câu trả lời sẽ là 2”. nhưng không, khi mình nghe em mình trả lời mình đã khá sốc, nó chọn cuộc sống 1, dù mình đã cố giải thích kĩ hơn để tìm kiếm đâu đó một một cơ hội thay đổi lựa chọn ở em, nhưng nó vẫn quyết định giữ câu trả lời 1. mình thì không biết cuộc sống nào thực sự tốt hơn vì mình chưa được trải nghiệm, nhưng đâu đó trong thâm tâm mình vì một lý do nào đó đã luôn chọn phương án 2. lúc đó mình mới nhận ra, “à không phải ai cũng có suy nghĩ giống bản thân mình, mình không thể áp đặt suy nghĩ của bản thân lên người khác được, điều duy nhất mình có thể làm được là giúp đỡ họ trên những sự lựa chọn của riêng họ”. thôi thì trước kia mình vẫn luôn đau đầu về vấn đề của em mình, mình thấy nó có suy nghĩ khác mình nên mình luôn tìm mọi cách để giúp nó thay đổi suy nghĩ và giống mình. bởi vì khi ấy, mình nghĩ điều tốt nhất với mình thì cũng là điều phù hợp với nó. nhưng nó vẫn luôn cương quyết không nghe, mỗi lần như vậy mình khá là buồn vì mình không muốn em mình phải trải qua những khó khăn không đáng có, mình mong em mình phải có cuộc sống dễ dàng hết mức. nhưng có vẻ mình đã nhầm, thực ra thì cái mình đưa cho nó không phải cái phù hợp với nó. có khi nếu nó mà nghe theo mình làm những điều mà nó không phù hợp thì cuộc đời nó càng thêm khó khăn và đau khổ. thôi thì mỗi người có một sự lựa chọn riêng, mình sẽ tôn trọng ý kiến và cuộc sống của em mình hay bất kì ai. trước kia mình luôn nghĩ hành vi đó là giúp đỡ nhưng giờ mình nhận ra đó là áp đặt, là kiểm soát.

chẳng biết sau này mình có thành công không nhưng mình chắc chắn phải được làm những điều mình muốn. dù phải đánh đổi nhiều điều mình cũng mong bản thân được ăn thật nhiều món ngon, muốn cái gì thì mua cái đó, muốn cuộc đời thật tự do, trân trọng từng giây phút của cuộc sống. sống không hối tiếc.


Last modified on 2023-08-07

- CATALOG -