- CATALOG -
23 10 2025

23/10/2025

Created: October 23, 2025 10:02 AM Tags: Contemplation, Life Lesson

có vẻ như mình đang quen dần với việc viết, mình thường chỉ viết khi trong đầu có quá nhiều suy nghĩ và quá lộn xộn để thực sự hiểu bản thân đang nghĩ gì. nhưng bằng một cách nào đó, mình cứ định kỳ khoảng 1 đến 1 tháng rưỡi là sẽ viết một lần, hoặc bản thân mình đã đặt thời hạn cho sự lộn xộn, đảm bảo giữ bản thân trong một trạng thái ổn định và rõ ràng. hồi trước, khi mình luôn bận rộn với các kỳ thi, các deadline liên tiếp nhau, mình luôn ước bản thân có được một quãng nghỉ dài mà không phải suy nghĩ gì về deadline, khi ấy mình sẽ thật chăm chỉ, vui vẻ và tự nguyện làm mọi thứ thật năng suất. mình đã nghĩ vậy cho đến tận tuần này, khi mình bỗng được nghỉ 1 tuần vì được miễn thi, thực sự cảm giác ấy ban đầu vui lắm, vì từ đầu mình đã xác định phải thi nên đã cố gắng rất nhiều, dù vậy mình vẫn thiếu tự tin, cảm giác chênh vênh lắm, mình cảm giác mình đã học rất nhiều, đã học hết những điều đó, nhưng đến gần ngày thi thì lại không làm được nó, cảm giác bất lực và thất vọng rất nhiều. rồi đột nhiên mình được thông báo sẽ miễn thi, mọi cảm xúc và áp lực mình đã chuẩn bị cho kỳ thi bỗng được giải tỏa, vui hơn khi các bạn mình vẫn phải thúc ép bản thân trong khi mình thì may mắn thoát khỏi điều đó sớm. dù mình luôn hiểu kỳ thi tồn tại chỉ để học sinh có một thời hạn, một áp lực và từ đó cố gắng hơn, hiểu rõ năng lực của bản thân hơn nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi khi ta bắt đầu so sánh khả năng của bản thân với người khác. mình cứ tưởng một tuần này mình sẽ lấy đó làm lợi thế trong các kỳ thi sau và hơn hết là kỳ thi đại học. nhưng cuối cùng, mình đã lãng phí ít nhất là 5 ngày mà không làm gì cả. mình không học, không làm việc nhà. điều duy nhất mình làm theo đúng dự định là tập thể dục và chơi thể thao. mình thực sự rất thất vọng về bản thân nhưng cũng hiểu ra được thêm vài điều. hóa ra mình không hợp với việc đi đúng tốc độ của mình như mình tưởng, hóa ra mình cần động lực để làm việc, hóa ra mình cần môi trường để thực sự hoạt động hiệu quả. hiểu được điều có thể sẽ giúp cho mình tăng cường khả năng học tập lên một chút. mình đang nghĩ về việc học ở thư viện, giờ có khi mình sẽ học ở thư viện đh khtn vào buổi chiều thay vì về nhà. mình biết mình sẽ ngủ và chơi cả chiều và tối. nếu mình muốn tốt lên thì có lẽ mình nên đánh đổi. mình biết mình vẫn muốn học, vẫn vui khi học nhưng quan trọng là mình phải bắt đầu, mình phải có môi trường, phải có lý do để bắt đầu. hay mình cứ về nhà nhỉ, mọi thứ sẽ tiện lợi hơn, vấn đề bây giờ là mình chứ không phải là không gian. mình đang coi nhà không phải nơi để học, làm thế nào để thay đổi điều đó nhỉ. hay mình không dùng điện thoại khi ở nhà nữa. tập ăn mà không xem điện thoại, chỉ xem tv hoặc nghe nhạc. mình sẽ không để ý đến các giải cầu lông từ giờ đến khi thi đại học nữa.

    dù gì giải đấu quan trọng nhất năm là wtf thì đôi mình ủng hộ cũng không được tham dự, chỉ bỏ gần 1 năm thôi mà, mình đã sống 16,5 năm không xem cũng có sao đâu. dù gì những người mình ủng hộ cũng đang trong giai đoạn hoàn thiện bản thân, có lẽ khi mình quay lại, họ sẽ ở trong phiên bản hoàn thiện nhất, lúc đấy theo dõi cũng chưa muộn. thực ra xem thể thao cũng cho mình nhiều suy nghĩ và bài học, mình hiểu hơn về định nghĩa của thắng và thua, đôi khi đúng nhiều nhất không có nghĩa là chiến thắng, mà sai cũng không có nghĩa là thua cuộc, lỗi sai là điều quan trọng và thể hiện được trình độ của mỗi người, ngừng sai khó hơn thêm đúng, thay vì đổ lỗi thì khi ta sai, sai tức là ta chỉ có thế, không phải do kém may mắn, mà là do chưa đủ giỏi, chưa đủ hoàn thiện để không sai. hay mình hiểu được để trở thành người giỏi nhất phải đánh đổi những gì. họ dành gần như toàn bộ thời gian để nghĩ về nó, sống với nó. trong khi mình có 1 tuần mà lại không biết tận dụng cơ hội. không dành thời gian cho nó thì đòi gì đến sự thay đổi. tất nhiên những người giỏi nhất ấy có quá nhiều thiên phú, mình thì không nên càng phải cố thay vì nuông chiều bản thân. thực sự mình cũng phải công nhận sự cố gắng của bản thân, mình vẫn có ý thức bản thân đang không sử dụng thời gian một cách hiệu quả, nên mình đã chủ động xóa hết các mxh, thế nhưng mình lại tìm được cách khác để giải trí, nói chung mình vẫn đang bận tâm về cuộc sống của những người thậm chí còn chẳng biết mình. dù mình luôn giỏi không quan tâm đến người khác, nhưng có thể bản thân mình chưa quen với cuộc sống có quá ít dopamin vì vốn đã quen với quá nhiều thông tin từ mxh. nhưng dạo gần đây mình tập thiền, mình nghĩ nó sẽ giúp ích một phần nào đó trong hành trình xây dựng lại bản thân của mình. nói chung chắc mình nên học cách từ bỏ điện thoại luôn, vì ngoài giải trí ra mình cũng không cần nó nhiều đến thế. 

   hôm trước, khi mình ngồi nhìn lại bản thân, mình mới nhận ra khi mình không sử dụng điện thoại thời gian trôi chậm đến mức nào, hóa ra mình có nhiều thời gian hơn mình tưởng, nhưng mình cũng nghĩ mình đâu biết thời gian của mình còn bao nhiêu, có thể rất nhiều cũng có thể rất ít. nên mình muốn bản thân phải sống thật vội, tức là trân trọng và cố gắng từng phút giây mà mình có, không phải là sống mà không quan tâm những điều quan trọng khác mà là trân trọng thời gian nhiều nhất có thể. mình luôn nghĩ để trở thành người giỏi nhất thì phải dám từ bỏ điều mà không ai dám, phải làm điều mà những người khác không làm được, mình phải hơn gì đó thì mình mới có thể chiến thắng thiên phú chứ. và mình nhận ra mình có sự cố gắng, có sự tận tâm và hết mình với điều mình làm. dù mình không làm mọi điều nhưng một khi mình làm điều gì đó thì mình luôn muốn làm điều đó tốt nhất trong khả năng, mình chắc chắn không phải người theo chủ nghĩa hoàn hảo, mình là người theo chủ nghĩa cố để làm mọi điều hoàn hảo, tức là đúng tối đa, sai tối thiểu và cố gắng hết sức. mình không phải là người chinh phục những kỷ lục vì mình không có thiên phú, nhưng mình sẽ là người làm nhiều nhất và hoàn thiện nhất.

Last modified on 2025-10-23

- CATALOG -