- CATALOG -
17 8 2025 (1)

17/8/2025

Created: August 19, 2025 10:21 PM Tags: Contemplation, Life Lesson, QUAN TRỌNG

uầy chỉ định viết gì đó vì đầu mình vừa lộn xộn vừa trống rỗng mà lại đúng 1 tháng từ lần viết cuối của mình. thực sự thì cái cảm giác và cảm xúc của mình trước mỗi kỳ thi nó đều giống nhau. ban đầu thì bận rộn, sau đó thì đuối dần đến gần ngày thi thì mình như kiểu phó thác mọi thứ cho số phận luôn. mình đã nhận ra điều đó và cố gắng thay đổi ở lần này bằng cách lập danh sách những việc cần làm. để bản thân nhận ra mình vẫn còn có thể bận rộn và không thấy ngợp trước những điều mình chưa thể hoàn thành. mình chẳng biết phải miêu tả cảm xúc và suy nghĩ của mình hiện tại như thế nào nữa. kiểu khó để hiểu chứ đừng nói là để viết ra. tự mình cũng nhận ra mình không có năng khiếu, cũng không thông minh và xuất phát điểm cũng không bằng. mình đã tự trách bản thân rất nhiều vì chưa đủ cố gắng, nhưng giờ nhìn lại một cách rõ ràng thì không hẳn mình chưa cố gắng đủ. mình đã cố gắng hết sức có thể với mọi điều mình chọn, nhưng đôi khi thế là chưa đủ, mình thua kém từ vạch xuất phát thì thật khó để chỉ dựa vào cố gắng để dành chiến thắng. mình biết mọi người thành công đều rất cố gắng, nỗ lực hơn người, mình không muốn xem nhẹ điều đó nhưng thực chất mình đã bỏ qua một điều rất quan trọng cấu thành nên sự thành công đó. là sự cố gắng ấy có dễ chịu không, sự cố gắng của một người bình thường và một người có khiếm khuyết có thể là như nhau, dù họ đạt được những kết quả khác nhau vì có vạch xuất phát khác nhau, nhưng không chỉ có vậy, cùng một đơn vị cố gắng, mỗi người sẽ có một cảm nhận riêng, có những người cảm thấy điều đó không mệt mỏi trong khi người khác lại cảm thấy đó là cực hình. cùng cố gắng nhưng người đi trên đất và đi trên lửa sẽ có cảm nhận khác nhau, sự cố gắng là thể hiện cho ý chí, mong muốn nhưng mong muốn ấy có bị dập tắt nhanh chóng không thì lại phụ thuộc vào cảm giác của người đó khi cố gắng. viết cái này thì hơi trừu tượng nhưng mình dù có cố gắng giống mọi người, nhưng điều đó không dễ chịu như mọi người thì sự cố gắng ấy sẽ không thể lâu dài như những người khác, vì dù có mong muốn cố gắng giống nhau nhưng giới hạn về tâm lý và thể chất của mỗi người là khác nhau.dù muốn cố gắng nhưng vốn từ đầu một người bệnh đã có ít cơ hội để được cố gắng hơn người bình thường. có thể các em rất cố gắng nhưng thật khó để đo lường và so sánh sự cố gắng của những người khác nhau với nhau. điều quan trọng không phải là các em cố gắng bao nhiêu mà là cố gắng đến bao nhiêu thì hết dễ chịu, vì sự cố gắng quyết định bởi tâm trí chúng ta là vô hạn nhưng khi hành động của ta bị cản trở bởi những rào cản thực sự thì khi đó một con người chẳng thể làm gì để thay đổi. mình cảm giác như mình muốn cố gắng hơn nữa, sức mahj tâm trí của mình rất mạnh, nhưng đáng tiếc mình lại không để sức mạnh để thực hiện nó. như khi bạn có một ý tưởng triệu đô, một sức mạnh vô tận nhưng chính con người bạn không thể thể hiện hết được điều đó, chỉ đơn giản vì bạn là bạn, như nhân vật chính tỏng học viện anh hùng, chính bản thân họ là rào cản của chính họ. vậy thì ta có thể làm gì trong hoàn cảnh đó. ta chẳng thể thay đổi được gì vì ta chính là ta, vốn không phải người phù hợp, không phải người được chọn. tất cả những gì mình có chỉ là nhờ may mắn và đương nhiên may mắn không đến nhiều lần, nên ta cứ giữ mãi thứ vô giá ấy nhưng chẳng thể làm được gì với nó, vì đơn giản nó đáng giá hơn người đang có được nó. mình không muốn tiêu cực thế này dâu, lâu lắm rồi mình mới viết một bài mà chẳng có lấy một chút tích cực nào, thường mình thường cố hướng bản thân theo lỗi tích cực của một vấn đề, không phải vì nó hoàn toàn tốt mà là nó có cả cả tích cực và tiêu cực và nó nhau thế nào tùy vào lựa chọn nhìn nó theo hướng nào của ta. thế nhưng có những điều dù mình muốn tìm điều để an ủi bản thân cũng không có, vì nó là hiện thực, có điều hoàn toàn tốt cũng có điều hoàn toàn không tốt. Mình đâu thể liên tục chỉ nhìn vào những điều tốt đẹp đúng không. Mình chất nhận rằng vấn đề vốn là từ bản thân mình, trên đời có những sự lựa chọn, mong muốn mãi chỉ dừng là nơi nó bắt đầu. Ta dù muốn cũng chẳng thể tiến gần hơn đến đó.Mình chẳng biết mình sẽ đi tới đâu, chẳng biết rốt cuộc thì mình là được gì, đó có thể sẽ là câu hỏi mà cả đời mình đi tìm câu trả lời, vì đâu ai biết giới hạn đâu, cứ chọn bừa một điều rồi thử, nếu làm được thì sẽ chọn điều tiếp theo khó hơn, nếu không được thì chọn điều tiếp theo dễ hơn, nó như là đi tìm tiệm cận cho khả năng của bản thân, giá trị đó mãi mãi là một ẩn số, ta chỉ có thể biết mình đang tiến gần hơn hay đi xa hơn giá trị đó chứ chẳng bao giờ tìm được nó. Điều này hay nhỉ, như kiểu khả năng của con người vừa có giới hạn vừa không có giới hạn, mục đích cuộc đời của mỗi người là tiến gần hơn tới giới hạn đó. Mình chẳng biết điều mình đang mong muốn lúc này có phải tiệm cận của mình không, hay mình có thể đến đó. Nãy giờ mình lặp đi lặp lại cụm “mình chẳng biết” vì đơn giản chẳng bao giờ mình biết cho đến khi điều đó xảy ra. Thật may mắn vì ít ra mình biết được thời hạn của ước mơ và mục tiêu này. Có những điều mà ta theo đuổi cả cuộc đời và thời hạn của nó cũng chính là cả cuộc đời ta, điều đó nghe còn mông lung và mơ hồ hơn cả điều mình phải tạm thời trải qua ở thời điểm hiện tại. Mình ước gì mình có thể biết được dù chỉ một chút, ai đó trả lời câu hỏi về sự mông lung của mình dù chỉ là một thông tin nhỏ bé, để mình biết mình có chọn đúng hay không, nhưng đáng tiếc là chẳng ai biết được điều đó, vì vậy nó mới là cuộc đời chứ ai cũng biết trước thì làm gì có sai lầm, làm gì có thất bại và từ đó thì cũng chẳng có bài học nào cả. Mọi điều đều có lý do để nó xảy ra, vì điều đó đều phụ thuộc vào bản thân mình, không chỉ của hiện tại mà còn là quá khứ và cả tương lai. Vì nó phức tạp chứ không phải nó xảy ra một cách không có quy luật hay lý do. Mà vì nó quá phức tạp đến nỗi chẳng ai có thể hiểu và biết trước được, và vì ta biết ta là một điều nhỏ bé, biết giới hạn của mình nên thay vì cố hiểu nó thì lại cố gắng đón nhận những điều sẽ đến. Như những chú kiến nhỏ, cuộc đời là con người, ta chẳng cần phải cố hiểu cuộc đời, chỉ cần có một tâm thể cởi mở và đón nhận mọi điều có thể xảy ra, vì điều xảy ra với mình đã xứng đáng được tồn tại và có giá trị hơn cả chính chúng ta. Mình không phải muốn dập tắt ngọn lửa niềm tin đã và đang dần lụi tàn của chính mình, mình chỉ muốn bản thân hiểu được điều thực sự ở phía sau nó, khi ta hểu thì tâm ta sẽ an, ta sẽ không than vãn hoay oán trách bất cứ điều gì, vì mình hiểu những điều mà hầu hế mọi người chưa hiểu nên minh mới tĩnh khi mọi người, mọi điều quanh mình xáo động, nên điều quan trọng nhất là hiểu bản chất của vấn đề. Khi ta đã hiểu thì mọi điều xảy ra đều đáng quý và điều có một sứ mệnh, lý do tồn tại của riêng nó.


Last modified on 2025-08-17

- CATALOG -