17/8/2025
Created: August 19, 2025 10:21 PM Tags: Contemplation, Life Lesson, QUAN TRỌNG
uầy chỉ định viết gì đó vì đầu mình vừa lá»™n xá»™n vừa trống rá»—ng mà lại đúng 1 tháng từ lần viết cuối cá»§a mình. thá»±c sá»± thì cái cảm giác và cảm xúc cá»§a mình trước má»—i kỳ thi nó Ä‘á»u giống nhau. ban đầu thì báºn rá»™n, sau đó thì Ä‘uối dần đến gần ngà y thi thì mình như kiểu phó thác má»i thứ cho số pháºn luôn. mình đã nháºn ra Ä‘iá»u đó và cố gắng thay đổi ở lần nà y bằng cách láºp danh sách những việc cần là m. để bản thân nháºn ra mình vẫn còn có thể báºn rá»™n và không thấy ngợp trước những Ä‘iá»u mình chưa thể hoà n thà nh. mình chẳng biết phải miêu tả cảm xúc và suy nghÄ© cá»§a mình hiện tại như thế nà o nữa. kiểu khó để hiểu chứ đừng nói là để viết ra. tá»± mình cÅ©ng nháºn ra mình không có năng khiếu, cÅ©ng không thông minh và xuất phát Ä‘iểm cÅ©ng không bằng. mình đã tá»± trách bản thân rất nhiá»u vì chưa đủ cố gắng, nhưng giá» nhìn lại má»™t cách rõ rà ng thì không hẳn mình chưa cố gắng đủ. mình đã cố gắng hết sức có thể vá»›i má»i Ä‘iá»u mình chá»n, nhưng đôi khi thế là chưa đủ, mình thua kém từ vạch xuất phát thì tháºt khó để chỉ dá»±a và o cố gắng để dà nh chiến thắng. mình biết má»i ngưá»i thà nh công Ä‘á»u rất cố gắng, ná»— lá»±c hÆ¡n ngưá»i, mình không muốn xem nhẹ Ä‘iá»u đó nhưng thá»±c chất mình đã bá» qua má»™t Ä‘iá»u rất quan trá»ng cấu thà nh nên sá»± thà nh công đó. là sá»± cố gắng ấy có dá»… chịu không, sá»± cố gắng cá»§a má»™t ngưá»i bình thưá»ng và má»™t ngưá»i có khiếm khuyết có thể là như nhau, dù hỠđạt được những kết quả khác nhau vì có vạch xuất phát khác nhau, nhưng không chỉ có váºy, cùng má»™t đơn vị cố gắng, má»—i ngưá»i sẽ có má»™t cảm nháºn riêng, có những ngưá»i cảm thấy Ä‘iá»u đó không mệt má»i trong khi ngưá»i khác lại cảm thấy đó là cá»±c hình. cùng cố gắng nhưng ngưá»i Ä‘i trên đất và đi trên lá»a sẽ có cảm nháºn khác nhau, sá»± cố gắng là thể hiện cho ý chÃ, mong muốn nhưng mong muốn ấy có bị dáºp tắt nhanh chóng không thì lại phụ thuá»™c và o cảm giác cá»§a ngưá»i đó khi cố gắng. viết cái nà y thì hÆ¡i trừu tượng nhưng mình dù có cố gắng giống má»i ngưá»i, nhưng Ä‘iá»u đó không dá»… chịu như má»i ngưá»i thì sá»± cố gắng ấy sẽ không thể lâu dà i như những ngưá»i khác, vì dù có mong muốn cố gắng giống nhau nhưng giá»›i hạn vá» tâm lý và thể chất cá»§a má»—i ngưá»i là khác nhau.dù muốn cố gắng nhưng vốn từ đầu má»™t ngưá»i bệnh đã có Ãt cÆ¡ há»™i để được cố gắng hÆ¡n ngưá»i bình thưá»ng. có thể các em rất cố gắng nhưng tháºt khó để Ä‘o lưá»ng và so sánh sá»± cố gắng cá»§a những ngưá»i khác nhau vá»›i nhau. Ä‘iá»u quan trá»ng không phải là các em cố gắng bao nhiêu mà là cố gắng đến bao nhiêu thì hết dá»… chịu, vì sá»± cố gắng quyết định bởi tâm trà chúng ta là vô hạn nhưng khi hà nh động cá»§a ta bị cản trở bởi những rà o cản thá»±c sá»± thì khi đó má»™t con ngưá»i chẳng thể là m gì để thay đổi. mình cảm giác như mình muốn cố gắng hÆ¡n nữa, sức mahj tâm trà cá»§a mình rất mạnh, nhưng đáng tiếc mình lại không để sức mạnh để thá»±c hiện nó. như khi bạn có má»™t ý tưởng triệu đô, má»™t sức mạnh vô táºn nhưng chÃnh con ngưá»i bạn không thể thể hiện hết được Ä‘iá»u đó, chỉ đơn giản vì bạn là bạn, như nhân váºt chÃnh tá»ng há»c viện anh hùng, chÃnh bản thân há» là rà o cản cá»§a chÃnh há». váºy thì ta có thể là m gì trong hoà n cảnh đó. ta chẳng thể thay đổi được gì vì ta chÃnh là ta, vốn không phải ngưá»i phù hợp, không phải ngưá»i được chá»n. tất cả những gì mình có chỉ là nhá» may mắn và đương nhiên may mắn không đến nhiá»u lần, nên ta cứ giữ mãi thứ vô giá ấy nhưng chẳng thể là m được gì vá»›i nó, vì đơn giản nó đáng giá hÆ¡n ngưá»i Ä‘ang có được nó. mình không muốn tiêu cá»±c thế nà y dâu, lâu lắm rồi mình má»›i viết má»™t bà i mà chẳng có lấy má»™t chút tÃch cá»±c nà o, thưá»ng mình thưá»ng cố hướng bản thân theo lá»—i tÃch cá»±c cá»§a má»™t vấn Ä‘á», không phải vì nó hoà n toà n tốt mà là nó có cả cả tÃch cá»±c và tiêu cá»±c và nó nhau thế nà o tùy và o lá»±a chá»n nhìn nó theo hướng nà o cá»§a ta. thế nhưng có những Ä‘iá»u dù mình muốn tìm Ä‘iá»u để an á»§i bản thân cÅ©ng không có, vì nó là hiện thá»±c, có Ä‘iá»u hoà n toà n tốt cÅ©ng có Ä‘iá»u hoà n toà n không tốt. Mình đâu thể liên tục chỉ nhìn và o những Ä‘iá»u tốt đẹp đúng không. Mình chất nháºn rằng vấn đỠvốn là từ bản thân mình, trên Ä‘á»i có những sá»± lá»±a chá»n, mong muốn mãi chỉ dừng là nÆ¡i nó bắt đầu. Ta dù muốn cÅ©ng chẳng thể tiến gần hÆ¡n đến đó.Mình chẳng biết mình sẽ Ä‘i tá»›i đâu, chẳng biết rốt cuá»™c thì mình là được gì, đó có thể sẽ là câu há»i mà cả Ä‘á»i mình Ä‘i tìm câu trả lá»i, vì đâu ai biết giá»›i hạn đâu, cứ chá»n bừa má»™t Ä‘iá»u rồi thá», nếu là m được thì sẽ chá»n Ä‘iá»u tiếp theo khó hÆ¡n, nếu không được thì chá»n Ä‘iá»u tiếp theo dá»… hÆ¡n, nó như là đi tìm tiệm cáºn cho khả năng cá»§a bản thân, giá trị đó mãi mãi là má»™t ẩn số, ta chỉ có thể biết mình Ä‘ang tiến gần hÆ¡n hay Ä‘i xa hÆ¡n giá trị đó chứ chẳng bao giá» tìm được nó. Äiá»u nà y hay nhỉ, như kiểu khả năng cá»§a con ngưá»i vừa có giá»›i hạn vừa không có giá»›i hạn, mục Ä‘Ãch cuá»™c Ä‘á»i cá»§a má»—i ngưá»i là tiến gần hÆ¡n tá»›i giá»›i hạn đó. Mình chẳng biết Ä‘iá»u mình Ä‘ang mong muốn lúc nà y có phải tiệm cáºn cá»§a mình không, hay mình có thể đến đó. Nãy giá» mình lặp Ä‘i lặp lại cụm “mình chẳng biết†vì đơn giản chẳng bao giá» mình biết cho đến khi Ä‘iá»u đó xảy ra. Tháºt may mắn vì Ãt ra mình biết được thá»i hạn cá»§a ước mÆ¡ và mục tiêu nà y. Có những Ä‘iá»u mà ta theo Ä‘uổi cả cuá»™c Ä‘á»i và thá»i hạn cá»§a nó cÅ©ng chÃnh là cả cuá»™c Ä‘á»i ta, Ä‘iá»u đó nghe còn mông lung và mÆ¡ hồ hÆ¡n cả Ä‘iá»u mình phải tạm thá»i trải qua ở thá»i Ä‘iểm hiện tại. Mình ước gì mình có thể biết được dù chỉ má»™t chút, ai đó trả lá»i câu há»i vá» sá»± mông lung cá»§a mình dù chỉ là má»™t thông tin nhá» bé, để mình biết mình có chá»n đúng hay không, nhưng đáng tiếc là chẳng ai biết được Ä‘iá»u đó, vì váºy nó má»›i là cuá»™c Ä‘á»i chứ ai cÅ©ng biết trước thì là m gì có sai lầm, là m gì có thất bại và từ đó thì cÅ©ng chẳng có bà i há»c nà o cả. Má»i Ä‘iá»u Ä‘á»u có lý do để nó xảy ra, vì Ä‘iá»u đó Ä‘á»u phụ thuá»™c và o bản thân mình, không chỉ cá»§a hiện tại mà còn là quá khứ và cả tương lai. Vì nó phức tạp chứ không phải nó xảy ra má»™t cách không có quy luáºt hay lý do. Mà vì nó quá phức tạp đến ná»—i chẳng ai có thể hiểu và biết trước được, và vì ta biết ta là má»™t Ä‘iá»u nhá» bé, biết giá»›i hạn cá»§a mình nên thay vì cố hiểu nó thì lại cố gắng đón nháºn những Ä‘iá»u sẽ đến. Như những chú kiến nhá», cuá»™c Ä‘á»i là con ngưá»i, ta chẳng cần phải cố hiểu cuá»™c Ä‘á»i, chỉ cần có má»™t tâm thể cởi mở và đón nháºn má»i Ä‘iá»u có thể xảy ra, vì Ä‘iá»u xảy ra vá»›i mình đã xứng đáng được tồn tại và có giá trị hÆ¡n cả chÃnh chúng ta. Mình không phải muốn dáºp tắt ngá»n lá»a niá»m tin đã và đang dần lụi tà n cá»§a chÃnh mình, mình chỉ muốn bản thân hiểu được Ä‘iá»u thá»±c sá»± ở phÃa sau nó, khi ta hểu thì tâm ta sẽ an, ta sẽ không than vãn hoay oán trách bất cứ Ä‘iá»u gì, vì mình hiểu những Ä‘iá»u mà hầu hế má»i ngưá»i chưa hiểu nên minh má»›i tÄ©nh khi má»i ngưá»i, má»i Ä‘iá»u quanh mình xáo động, nên Ä‘iá»u quan trá»ng nhất là hiểu bản chất cá»§a vấn Ä‘á». Khi ta đã hiểu thì má»i Ä‘iá»u xảy ra Ä‘á»u đáng quý và điá»u có má»™t sứ mệnh, lý do tồn tại cá»§a riêng nó.
Last modified on 2025-08-17