- CATALOG -
13 9 2025

13/9/2025

Created: September 13, 2025 5:14 PM Tags: Contemplation

lâu lắm rồi mình không viết được nhiều, hóa ra không phải vậy, chỉ mới gần một tháng từ lần cuối mình viết rồi nhưng mình lại tưởng rằng đã một khoảng thời gian rất lâu mình biến mất, có thể do những ngày cuối của kỳ thi chọn tuyển làm mình trở nên bận rộn, sống vội vã hơn và cũng mệt mỏi nhiều hơn. có lẽ cảm xúc của mình khi viết bài này sẽ tương đối trái ngược với bài viết cũng tầm giờ này của năm ngoái. có lẽ điểm chung duy nhất là mình vẫn luôn cố gắng hết sức vì điều mà mình mong muốn. năm ngoái mình đã cố gắng thoải mái nhất có thể với việc học còn giờ thì cố gắng mệt mỏi nhất với việc học, không phải là mệt vì chán mà là mệt vì đã cố gắng hết sức đến phút cuối. có vài lần mình nhớ lại những sự lựa chọn của bản thân năm ngoái và tự hỏi liệu nếu mình chọn khác đi thì bây giờ mọi thứ có dễ dàng hơn không, nhưng mình chưa từng một lần oán trách hay hối hận về những sự lựa chọn của bản thân, vì mình biết khi ấy mình cũng đã cố gắng hết sức cho điều mình cảm thấy quan trọng nhất, và điều ấy thì thay đổi liên tục, ta đâu thể tự oán trách chính bản thân mình của quá khứ vì đã không biết trước được tương lai. cũng vì lần này mục tiêu và mong muốn của mình đã khác nên mình bỏ nhiều công sức và cảm xúc của bản thân vào điều này hơn. năm ngoái mình rất tự hào vì bản thân vẫn luôn bình thản trong mọi thời điểm của quá trình chọn tuyển, nhưng năm nay đếm sơ sơ thì mình cũng đã khóc ít nhất 3 lần đúng với 3 ngày thi đã qua, thực ra trong suốt những ngày cuối cùng trước kỳ thi mình đã khóc vài lần nhưng chỉ là vì mệt mỏi chứ không phải vì buồn. giờ nghĩ lại thì cũng thấy hài, vì đâu phải tận thế đâu, nhưng mình thực sự đã khóc mà không thể kiềm lại được. nói thật thì mình ít khóc cho bản thân lắm, mình có thể đồng cảm và khóc khi xem một bộ phim nhưng đối diện với bản thân thì mình tương đối cứng rắn và hơi ít cảm xúc, có thể vì mình không muốn bản thân hơi tí lại bộc lộ cảm xúc, không muốn bản thân mong manh nên luôn cố gắng giữ cho cảm xúc của bản thân ổn định nhất có thể. dù cũng có khóc đôi lần vì stress nhưng cũng không đáng nhớ lắm, mình chỉ nhớ bản thân đã từng vài lần khóc rất nhiều trên đường nguyễn trãi, con đường mình đi học về từ hồi lớp 9 đến bây giờ, mình của 2 năm trước đang ôn thi vào trường mình, đã rất thất vọng về bản thân, đã từng không tin bản thân có thể làm được, cũng là mình, của năm nay đã khóc vì quá thất vọng với khả năng của bản thân, mình buồn vì bản thân đã cố gắng nhưng có vẻ tốc độ, tiềm năng của mình đều thua kém mọi người, dù không thể coi bản thân là người cố gắng nhất, nhưng mình luôn nghĩ về điều đó, mình đã đầu tư tất cả những gì mình có và sự đánh đổi ấy về mặt cá nhân là lớn hơn so với hầu hết mọi người. mọi người vẫn chơi, vẫn bình thản nhưng dường như vốn từ đầu đã thắng, mình sau mỗi kỳ thi luôn đổ lỗi về việc làm ẩu, sai ngu nhưng giờ mình nhận ra những điểm ấy cũng thể hiện ra một phần năng lực của một người, người giỏi nhất không chỉ là người làm được nhiều bài nhất mà còn là người cân bằng được việc làm được nhiều bài nhất và sai ít nhất. việc mình sai không hẳn thể hiện mình không cố gắng, cuối cùng thì mình vẫn luôn cố gắng, nó vẫn sai thì biết sao giờ, mình luôn tự blame bản thân làm bài không có trách nghiệm, toàn sai vặt, nhưng sự sai vặt ấy không phải tự nhiên, nó cho thấy trình độ giới hạn củamình chưa từng sai vặt, hóa ra tất cả sự sai đều chỉ la vấn đề của kỹ năng, đều chỉ là bản thân chưa đủ giỏi để những lỗi như thế vẫn có thể tồn tại, thay vì đổ tại lên yếu tố ngoại cảnh, những điều ta không thể thay đổi rồi bất lực đúng nhìn thì sao mình không cố gắng chuyên tâm sửa mình, sự sửa sai cũng là sự học mà. trước đây lúc nào đi thi về mình cũng nuối tiếc, nhưng giờ mình chỉ hiể đơn giản rằng, bản thân mình còn nhiều sai sót, còn nhiều cái phải học, chỉ đơn giản là chưa đủ chứ không phải là xui xẻo hay không thể hiện được khả năng của mình. “người ta có thì mất mới tiếc, chứ mình không có thì tiếc cái gì” nên từ giờ mình sẽ cố không đổ lỗi, việc đổ lỗi do xui xẻo thực chất chỉ là kết quả của việc ta không đủ giỏi để dự đoán hay vượt qua một việc gì đó thôi. giống như trong phim hay có các tình tiets nhân vật chính sắp đặt mọi thứ và có thể vượt qua được mọi tình huống, thì thực ra đơn giản là họ có khả năng làm được điều đó chứ chẳng có gì là do may mắn cả. thực sự trước đây mình cũng không thích trung quốc lắm, chỉ là không thực sự có thiện cảm vì chưa từng cho bản thân một cơ hội để tìm hiểu, nhưng sau khi xem thể thao, trung quốc hầu như chiếm vị trí độc tôn trong hầu hết các môn thể thao, nếu chỉ ngẫu nhiên 1 vài môn nổi trội thì có thể nói là do di truyền vốn phù hợp cho môn thể thao đó, nhưng trung quốc giỏi toàn diện, mọi mặt đều chiếm vị trí cao nhất, vậy thì phải có một nguyên nhân sâu xa nào đó chứ không phải do may mắn. mình thực sự ngưỡng mộ những cố gắng của họ, có thể mình chỉ được biết đến những con người thành công, những người xuất sắc nhất, dù biết có vô vàn những người trung quốc vẫn cố gắng hàng ngày và cố gắng cả đời mà vẫn chưa thành công nhưng dường như tỷ lệ thành công vẫn là cao hơn so với trung bình các nước khác. điều đó chứng tỏ rằng, sự nỗ lực vẫn là điều quan trọng hơn trong việc đạt được thành công trong cuộc sống. bản thân mình là một người chẳng có gì ngoài cố gắng và cũng chẳng có bất cứ một loại thiên phú nào, mình đã thất bại nhiều hơn thành công rất nhiều, mình không phải là một người thử mọi thứ nhưng với mọi thứ mình chọn thì mình luôn cố gắng hết mình, dù vậy cũng chẳng nhận được nhiều thành công. đôi khi cũng thất vọng, buồn bã, tự hỏi mình biết mình sẽ thất bại sao vẫn muốn thử. chẳng biết đến bao giờ mình mới thành công nhiều hơn thất bại, ước gì có ai đó trả lời cho câu hỏi của mình về tương lai, nếu vậy, dù chỉ biết được sẽ thành công mà không biết nó đến vào lúc nào thì mình cũng sẽ cố gắng mà không có chút lưỡng lự hay e dè. nhưng đương nhiên là không thể vậy, vì tương lai là do chính bản thân mình của hiện tại tạo nên, làm sao mà biết được.


Last modified on 2025-09-13

- CATALOG -