29 7 2024

29/7/2024

Created: July 29, 2024 3:51 PM Tags: Daily

huhu. lười quá. mình chẳng năng suất gì cả, mình đã cài app quản lý thời gian sử dụng điện thoại rồi nhưng mình vẫn cứ dính lấy cái điện thoại. ngồi học được một lúc thì lại thấy chán, không dùng điện thoại thì lại ăn uống hoặc nằm ườn ra. chả biết phải làm sao với sự lười của bản thân trong khi đã tự hứa với mình sẽ phải học hành thật chăm chỉ để trở nên xuất sắc. mình đã sắp xếp lịch học rất kín nhưng lại chẳng học được mấy nên có phải lùi từ ngày này sang ngày khác. không được rồi, chắc mình phải thay đổi một cái gì đó để bản thân có cảm hứng học thôi. đối với một số người thì chỉ cần kỷ luật là người ta đã có thể làm việc năng suất trong thời gian dài rồi. nhưng đối với mình, một đứa rất lười thì mình luôn cần có hứng thú với việc học thì mới học tập hiệu quả được. vì nếu mình càng cố ép bản thân thì khả năng tập trung của mình lại càng giảm, thực sự rất khó nghĩ luôn. rất chi là lười biếng. chắc mình phải đi rửa mặt, pha một chai c sủi để hoạt động thật năng suất thôi. mong là quá trình này có lúc lên lúc xuống chứ lúc nào cơn lười nó cũng thường trực ở đây thì chả biết mình có thực sự học hành được cái gì không. mong bản thân luôn nhớ đến mục tiêu của mình và cố gắng hết mình đã nhận được thành quả xứng đáng.

2024-07-29    
28 7 2024

28/7/2024

Created: July 28, 2024 8:11 AM Tags: Daily

vì mình có một tuần nghỉ để chuẩn bị vào năm học nên mình sẽ tận dụng khoảng thời gian này để ôn tập cho kì thi chọn tuyển. và để có thể duy trì tiến độ ôn tập nên mình nghĩ mình nên update mỗi ngày về việc học của mình để mình có thêm động lực cố gắng đồng thời theo dõi một cách kĩ lưỡng sự ôn tập của mình để chuẩn bị thật tốt cho kì thi chọn tuyển. mình nghĩ từ hôm nay ngày nào mình cũng sẽ vào update một chút về tình hình ôn tập của mình và chia sẻ một số suy nghĩ của mình trong lúc ôn tập nếu có. vì giờ mới là buổi sáng, mình vừa ngồi vào bàn nên mình sẽ chia sẻ lại về ngày hôm qua của mình, cũng là ngày đầu tiên trong đợt nghỉ này của mình. thì hôm qua thực ra mình cũng không học quá căng thẳng mà khá chill, vì hôm qua mình còn tâm thế nghỉ nên một ngày mình chỉ mới xong được phần dịch mã, nhưng mà mình cũng đã khá có gắng tự học đó, bình thường phải ở trên trường mình mới học được 6h mà hôm qua ở nhà mình đã tự học được khoảng 7h đó. kiểu đây đã là một bước tiến vô cùng lớn đối với mình rồi đó, đặc biệt là trong kì nghỉ nữa. mình đã ngủ đủ, ngủ sớm, đã học hành khá năng suất. chứ như những cuối tuần khác mình toàn chơi cả ngày chẳng học được mấy. thực sự trước giờ việc tự học của mình ở nhà là rất khó khăn, mình chỉ học được một lúc là lại mất tập trung nhưng hôm qua mình đã học được kha khá. chứng tỏ là bản thân mình đã có cố gắng và mình rất vui khi thấy bản thân nỗ lực như vậy. mặc dù không nên nói như thế này vào trước lúc thi nhưng chỉ cần thấy bản thân cố gắng học tập, theo đuổi một mục tiêu thế này thực sự đối với mình có ý nghĩa lớn hơn cả việc đạt được mục tiêu. dù vậy vậy thì mình vẫn đang hướng đến việc hoàn thành mục tiêu. vì chỉ mới một ngày mà mình đã có tiến bộ, nếu mỗi ngày mình tiến bộ thêm một chút thì sau một thời gian mình nghĩ bản thân sẽ có thể thấy rõ sự khác biệt và nhận được kết quả xứng đáng với những gì mình đã bỏ ra. à mà mình phát hiện ra là nhạc jazz rất hợp để học đối với mình. nhạc vừa không lời, lại nhẹ nhàng nên nó làm mình có hứng khởi học tập hơn và đỡ bị xao nhãng hơn. thực sự mỗi ngày tìm ra một cái mới dù nhỏ nhặt nhưng cũng khiến mình khá vui. đấy, ước mơ của mình là có cuộc sống bình yên như này thôi, trông tĩnh mà lại động. nhìn thoáng qua thì thấy mọi thứ thật chậm, nhưng ẩn trong sự chậm rãi bên ngoài lại là nhũng điều mới mẻ, sự nhiệt huyết, cố gắng và nỗ lực âm thầm. thực sự mình rất biết ơn vì bản thân đã chọn con đường này, như cho bản thân một cơ hội để cố gắng, để trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân chứ chẳng để tranh giành với ai cả. Mong bản thân luôn giữ được cảm xúc này và luôn cố gắng hết sức với mọi mục tiêu bản thân đạt ra.

2024-07-28    
26 7 2024

26/7/2024

Created: July 26, 2024 4:29 PM Tags: QUAN TRỌNG

hehe. dạo này mình cảm thấy bản thân có đột nhiên có rất nhiều động lực để cố gắng. tuần này mình học full lịch của các anh chị cựu đội tuyển trường mình, có những anh thì nhất quốc gia, có những anh chị thì thi ibo, thực sự khi mình nhìn thấy các anh chị xuất sắc và giỏi giang như vậy làm mình vô cùng ngưỡng mộ và muốn cố gắng để được thành công giống anh chị. mình chẳng có mong muốn gì về vật chất để mình muốn cố gắng cả, mình chỉ muốn bản thân biết được giới hạn, khả năng của mình thôi. mình chỉ cần cố gắng hết sức để biết bản thân mình cũng có thể xuất sắc thôi là đã vô cùng hạnh phúc rồi. từ trước đến giờ thì mình vẫn luôn khá tham vọng, nhưng chỉ là với vật chất thôi. đến dạo gần đây, mình nhận ra mình không cần phải chạy theo vật chất như thế, tất cả những điều mình muốn là có một cuộc sống bình yên, và vì mục tiêu không còn quá khó khăn nên mình cũng bớt cố gắng đi, vì mình chẳng có mục tiêu nào ngoài kiếm được nhiều tiền. nên mình của dạo trước thực sự chỉ học khi muốn, mình quên mất rằng mình cũng có một ước mơ là khiến bản thân trở nên xuất sắc, mình bỗng quên mất nên lạc lối một thời gian. cô huyền cũng bảo cô nhờ các anh chị dạy một phần là kiến thức nhưng mình nghĩ mục đích chính cô nhờ các anh chị dạy là vì muốn anh chị truyền động lực học tập cho bọn mình. mình thực sự bị choáng ngợp, một chút xúc động khi mình nhận ra được mong muốn của bản thân hiện tại, như kiểu người lạc đường bỗng tìm thấy ánh sáng dẫn đường ý. mình nhận ra mình muốn giống các anh chị, mình nhận ra mình muốn bản thân xuất sắc nhưng không cần có nhiều người biết. mình muốn bản thân mình biết mình giỏi nhưng vẫn cứ sống như những người khác. mình muốn bản thân đặc biệt chứ không phải cuộc đời mình đặc biệt. mỗi ngày mình có thể tìm thấy biết bao nhiêu người xuất sắc trên mạng xã hội, nhưng khi được gặp trực tiếp những người ấy, mình mới thực sự hiểu được tại sao người ta có thể xuất chúng đến thế. vì mình cũng muốn bản thân giống như họ. thực sự ngoài mong muốn này hiện tại mình không xuất hiện bất cứ mong muốn nào khác, thực sự mình chỉ muốn bản thân mình thử cố gắng để trở nên xuất sắc một lần, mình chẳng quan tâm sau này mình có kiếm được nhiều tiền không, mình chẳng quan tâm mình sẽ làm ngành gì, mình chỉ muốn bản thân hạnh phúc trong giây phút hiện tại. mà không chỉ mong muốn bản thân xuất sắc như các anh chị, mình còn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, biết ơn vì mình đã lựa chọn con đường này, mình thấy vui khi được học những kiến thức mới, những kiến thức vô cùng gốc rễ về những vấn đề mình thường gặp nhưng không thực sự hiểu bản chất của vấn đề. mình luôn cảm thấy không thỏa mãn khi được học một điều gì đó mà không thực sự hiểu tại sao nó lại như vậy, mình muốn hiểu tận gốc rễ của mọi thức chứ không phải chỉ biết nó là như vậy và chấp nhận nó đúng ngay. và như bài viết gần nhất của mình thì mình biết bản thân chỉ có thể được tiếp cận với những kiến thức như thế khi mình vào được đội tuyển. mình biết bây giờ mình mới bắt đầu cố gắng là rất muộn rồi nhưng đối với mình thà xuất phát muộn còn hơn không thực sự cố gắng, dù muộn nhưng vẫn sớm hơn không bắt đầu. nên mình mong muốn bản thân hiểu rõ suy nghĩ của mình bây giờ để có động lực cố gắng, đôi khi những suy nghĩ thế này chỉ là thoáng qua và mình sẽ quên ngay nên mình phải viết ngay vào đây để bản thân nhớ những cảm xúc của bản thân sau khi học các anh chị. biết là muộn nhưng nếu chạy đủ nhanh thì sẽ luôn kịp thôi. nếu tính giữa tháng 8 mình bắt đầu thi (vì mình phải bắt đầu học cả trên trường như bình thường nữa) thì mình còn chính xác là 23 ngày, nếu một ngày mình chỉ dành 6h cho bản thân, tức là mình sẽ học được 18h, tức mình còn 18 x 23 = 414h để học. mình mong bản thân mình có thể là một con ngựa ô chạy nước rút, về đích mà không ai có thể đoán trước được. YOU CAN DO IT!!!

2024-07-26    
5 7 2024

5/7/2024

Created: July 5, 2024 12:40 AM Tags: Contemplation, Daily, Life Lesson, Planning

dạo này mình vui lắm, thực sự thì lâu lắm rồi bản thân mình mới thực sự tích cực như vậy. khoảng thời gian trước thực sự mình bị áp lực trong việc học dự tuyển, mình cảm thấy tiêu cực vì bản thân không đủ tốt nhưng giờ thì mình cảm thấy bản thân đang tiến bộ từng ngày, và vì không stress nên mình cảm thấy việc học của mình hiệu quả hơn hồi trước. mình thấy bản thân đang tốt lên từng ngày và đó luôn là điều mình mong muốn nhất, bây giờ nhìn lại thì những biến chuyển trong tâm lý và tư duy của mình thay đổi mỗi ngày và dường như đang theo hướng tốt hơn. ban đầu, trước khi vào cấp 3, mình luôn là một đứa tự ti, tiêu cực, mệt mỏi với cuộc sống, cảm thấy cô đơn nhưng lại không muốn giao tiếp. thực sự đúng kiểu cách ly xã hội luôn. sau khi vào trường thì mình cũng bị stress một thời gian và rất tự ti vì các bạn cùng lớp quá giỏi và có điều kiện, mình cảm thấy áp lực đồng trang lứa đè lên người, đồng thời thì cũng bị áp lực học hành nữa. nhìn chung thì tiêu cực nhưng từng thời điểm thì có sự lên xuống. dần đến cuối năm thì mình bị stress dự tuyển, ôn thi hsgso, không đạt được mong muốn của bản thân, thất vọng, loay hoay không biết phải làm gì mới đúng. giờ mình nhận ra, mọi thứ không tệ đến mức như mình tưởng tượng nhưng vì mình tiêu cực nên mọi suy nghĩ đều bị ảnh hưởng theo. hồi trước mình cứ bị áp lực nếu chọn sai thì sẽ ảnh hưởng đến thời gian thành công, nhưng giờ mình nghĩ đường nào cũng về thành Rome, cứ cố gắng hết mình với những lựa chọn của bản thân, đừng quá lý trí trong mọi thứ vì nếu bản thân mà không vui với lựa chọn của mình thì làm sao có thể cố gắng hết sức được. giờ mình không suy nghĩ quá nhiều về tương lai như trước nữa, không nghĩ những điều mình không thể kiểm soát được mà thay vào đó mình tận hưởng con đường mình chọn. nếu có chọn sai thì mình lại cố gắng ở con đường khác, mọi thứ đều là duyên số, mình không thể sắp xếp quá nhiều được. giờ mình cũng vui vì mình tìm thấy niềm vui trong học tập, chứ không chỉ cố gắng học vì muốn giỏi hơn. không phải cứ ép bản thân làm một điều gì đó thì sẽ có kết quả tốt, tâm lý của bản thân rất quan trọng. nếu mình luôn tự ti, nghĩ bản thân không làm được thì não của mình cũng sẽ buông bỏ nỗ lực, thay vào đó, mình tích cực hơn, luôn muốn học hỏi, nghĩ bản thân mình chỉ cần đủ nỗ lực và thời gian thì có thể làm được mọi thứ. mình cũng có mindset khác về điều kiện có sẵn của mỗi người. giờ mình không áp lực hay tự ti quá nhiều vì đối với mình, chỉ cần đủ là được, có thể mình thấy điện thoại của các bạn rất xịn, nhưng nó cũng chỉ là công cụ để phục vụ mình, nếu nhu cầu của mình không nhiều thì công cụ có tốt đến mấy cũng như nhau. đồng thời thì mình cảm thấy ngưỡng mộ những người có mọi thứ nhưng vẫn cố gắng, vì khi đó họ phải đối mặt với nhiều cám dỗ, cuộc sống của họ quá đầy đủ nên để tìm được mong muốn, ước mơ hay động lực để cố gắng cũng khó hơn mình rất nhiều, vậy mà người ta vẫn cố gắng không ngừng. thay vì ghen tị thì mình ngưỡng mộ, mong bản thân cũng có đủ nội lực để như họ. vì mình nhận ra, đến một mức nào đó, khi vật chất đủ đáp ứng cho mọi nhu cầu cơ bản của mình thì thêm cũng chẳng giúp cho mình nhiều hơn. mình trân trọng mọi điều mình đang có, tận hưởng cuộc sống thay vì chỉ chăm chăm nhìn về phía trước. mình không hề bác bỏ con người mình trước đây, mình biết ơn vì mình từng như vậy, để mình nhận ra điều đúng đắn và thay đổi mỗi ngày. mình cũng nhận ra, đối với mình bây giờ việc vào đội tuyển rất quan trọng và cần thiết. không phải vì các loại giải hay nhận được sự công nhận của người khác, mà vì việc học. mình nhận ra nếu mình không vào được đội tuyển, cơ hội để mình được học những kiến thức sinh học sẽ ít đi, mà giờ mình xem việc học sinh như một phần của của mình, mình vui khi được tư duy và học kiến thức mới. mình không có tham vọng phải đạt giải này nọ rồi vào các trường đại học y. vì từ đầu mục tiêu của mình đã là sinh học và nghiên cứu chứ không phải là học y và làm bác sĩ. mà điểm chuẩn để vào đhqg thì không đến mức khó như y. có nghĩa việc thi hsgqg hay không không ảnh hưởng đến mục tiêu của mình, chỉ là mình muốn tận hưởng một cách trọn vẹn nhất quãng thời gian này của cuộc đời. mình muốn được cố gắng nhiều nhất có thể để không phải nuối tiếc. nói chung dạo này cuộc sống mình tốt lên do tâm mình tốt hơn, tích cực hơn. mình nhận ra sức khỏe tinh thần thực sự là điều quan trọng nhất, tâm mình vững thì thân mình vững, có thể làm mọi điều bản thân muốn nếu thực sự có ý chí. mình cũng rất vui vì nhìn lại cả một quãng thời gian cố gắng không ngừng để thay đổi, hoàn thiện bản thân từng ngày cuối cùng thì cũng có thể thấy những biến chuyển một cách rõ ràng. mình biết bản thân mình bây giờ vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng mình tin là với sự cố gắng từng ngày của bản thân thì mình sẽ trở nên tốt hơn mỗi ngày. đây thực sự là những gì mình suy nghĩ hiện tại, có thể do quãng thời gian này mọi thứ đang dễ thở với mình nên mình mới tích cực như thế này vì cuộc đời luôn có những thử thách và khó khăn, nhưng mình tin với ở thời điểm hiện tại thì mình tự tin có thể xử lý mọi vấn đề của bản thân tốt nhất có thể, tâm mình như ngọn đèn soi đường, dù đường có tối thì mình vẫn sẽ đi được, đường gập ghềnh thì mình đi chậm hơn nhưng sẽ không bao giờ dừng lại. như kiểu có trong tay chìa khóa vạn năng, có thể mở khóa mọi vấn đề ý. he he. nói chung thì tinh thần là thứ quan trọng nhất, mất gì cũng được nhưng đừng đánh mất bản thân. à với cả dạo này mình cũng cố gắng thử thay đổi thay vì cứ giữ khư khư những điều đã cũ, mình thử nhiều phương pháp học mơi hơn, mình nuông chiều bản thân hơn, nói là vậy chứ thực ra mình chỉ tặng cho bản thân những món quà nhỏ như cái bánh hay đồ ăn ngon, như là phần thưởng cho sự cố gắng của bản thân. giờ mình yêu bản thân hơn nên cũng đối xử tốt với bản thân hơn. thì cũng chỉ là chia sẻ lại những suy nghĩ gần đây của mình. chắc mình của trước đây sẽ tự hào vì mình của hiện tại lắm đây, vì mình đã dám thay đổi, dám nỗ lực và dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân.

2024-07-05    
26 6 2024

26/6/2024

Created: June 26, 2024 11:23 PM Tags: Life Lesson

mình đang hơi lười học với cũng có nhiều suy nghĩ nên chắc viết chút để đỡ nghĩ rồi học. thực sự thì mình đã từng rất tự ti, rất buồn vì mình không có nhiều như người khác. nhưng chẳng biết có phải mình đã trưởng thành hơn một chút không, một số sở thích của mình đã thay đổi, một số suy nghĩ đã tồn tại trong mình nhiều năm chợt thay đổi một cách nhanh chóng, chính mình cũng không nhận ra mình đã thay đổi nhiều như thế nào. mình luôn cảm thấy bản thân chưa đủ cố gắng nhưng khi nhìn lại thấy được những thay đổi lớn trong suy nghĩ của mình, mình cảm thấy một chút tự hào về bản thân, có thêm động lực để cố gắng nhiều hơn. vì trước giờ mình luôn bận tâm nhiều về việc bản thân chưa đủ cố gắng, không xứng đáng với những gì mình đang có, mình luôn không xem trọng sự cố gắng của bản thân, mặc dù mình có thể không cố gắng nhiều như các bạn mình nhưng mình vẫn luôn cố gắng và mình hạnh phúc trong hành trình trưởng thành của mình. có thể mình không có được thành công trong các cuộc thi với các bạn, nhưng mình luôn cảm thấy vui vì bản thân đã giỏi hơn ngày hôm qua. mình không phải một đứa có thiên phú, mình nghĩ nếu hiểu bản thân là một thiên phú thì nó sẽ là điều duy nhất mình có thể tự tin. mình hiểu bản thân mình là ai, muốn gì, mình luôn mong bản thân trở nên hoàn thiện như một điều tự nhiên chứ không hề có áp lực gì. mình chỉ áp lực khi bản thân không có tiến bộ, dù chỉ là nhỏ nhất thì cũng đủ để làm một ngày của mình có ý nghĩa. mình nghĩ ở tuổi của mình thì bản thân hiểu mình hơn các bạn, cũng hiểu về cuộc đời hơn một chút nên mình không bị áp lực phải thành công. vì mình đã tìm được ý nghĩa của cuộc đời mình rồi. mình nghĩ được sống đã là một niềm hành phúc, tận hưởng cuộc sống trọn vẹn từng giây phút, mình có một cơ hội để học những bài học mình còn thiếu sót, chứ không phải để try hard vì vật chất. mình biết cần có tiền bạc để duy trì cuộc sống ấm no nhưng giờ đối với mình những điều ấy chỉ cần đến một mức độ là đủ, cuộc sống còn nhiều điều có ý nghĩa to lớn hơn. thì quay lại với phần đầu mình viết, trước đây mình luôn buồn bã vì mình không sinh ra với điều gì đặc biệt hay hơn người, nhưng giờ mình lại thấy may mắn vì mình không có sẵn những điều mình mong muốn. vì mình cảm giác khi ta có càng nhiều thì cơ hội để ta được nỗ lực bằng chính sức mình sẽ giảm bớt. mình nghĩ nếu bản thân có ngoại hình đẹp, mình sẽ chẳng bao giờ nuôi dưỡng tâm hồn của mình sâu sắc đến như vậy, mình mà có ngoại hình đẹp thì mình cũng chẳng muốn cố gắng học tập. nên mình giờ chẳng còn ghen tị với những người có nhiều thứ sẵn mà chỉ ngưỡng mộ họ vì đã có nhiều điều nhưng vẫn cố gắng mà không ngủ quên với những gì bản thân có sẵn. hôm nay mình nghe được một câu rất ấn tượng và tương đồng với suy nghĩ dạo này của mình trong bài mang tiền về cho mẹ của đen vâu là “cũng may là ba mẹ nghèo để cho con biết tiền làm ra khó”. mình biết ơn vì mình không có sẵn nhiều thứ để mình có lý do sống hết mình, được tận hưởng trọn vẹn những thăng trầm của cuộc sống. vì cũng sắp thi chọn đội tuyển hsgqg, mình biết khả năng hiện tại của mình không đủ để mình có thể đạt được nhưng vì mình muốn bản thân luôn cố gắng hết mình nên mình đặt nó làm mục tiêu cho bản thân. mình không cảm thấy bản thân bị áp lực vì bài kiểm tra này hay về kì thi hsg, mình chỉ muốn được trải nghiệm nhiều điều hơn, chỉ cần bản thân cảm thấy vui thì mình đã thấy thành công rồi, nhưng mình biết càng xuất sắc thì khả năng giúp đỡ mọi người sau này của mình sẽ nhiều hơn nên đấy cũng là một mục tiêu mình muốn thực hiện. hehe, nói chung mong bản thân luôn hạnh phúc với cuộc sống, mọi thăng trầm và khó khăn đều là những trải nghiệm cần có nên hãy đối diện với mọi điều với sự tích cực.

2024-06-26    
12 6 2024

12/6/2024

Created: June 12, 2024 8:51 PM Tags: Contemplation, Daily, Life Lesson

hehe. đúng nửa tháng mình mới quay lại đây để update một chút về cuộc sống của mình dạo này. thì cũng không phải quá bận nhưng mình đã sử dụng thời gian khá tối ưu nên mình rất vui. nhưng cũng vì cuộc sống dạo này quá êm đềm nên mình chẳng tìm được dịp gì để viết cho hay. thôi thì cứ đơn giản về cuộc sống của mình vậy. thì giai đoạn trước mình khác stress, cũng khá tiêu cực. kiểu mình lạc lối, không tìm được hướng đi, mình buồn chán, biết phải học nhưng lại không có động lực cũng như lười không muốn bắt đầu. thì giai đoạn đấy cũng khá mệt mỏi, mình biết bản thân nỗ lực ảo nhưng khi ấy không biết phải thay đổi làm sao. cũng như lúc đấy mới thi xong, mình biết được điểm của mình thì bản thân cũng không vui mấy nhưng không buồn vì biết bản thân chưa cố gắng đủ. mình cũng hoài nghi về bản thân nhiều, không biết làm vậy có đúng không, không biết mình sẽ đi về đâu, không biết mình có đủ năng lực không. nhưng dù vậy mình vẫn cố gắng. có thể là không đừng một phát có gắng 100%, nhưng mình luôn ý thức mình phải cố gắng, và dần dần mình cải thiện được khả năng của bản thân, mình cũng tự tin hơn về bản thân, mặc dù không nhiều lắm. nhưng mình cảm nhận được sự thay đổi tích cực của mình, nên mình cũng khá tự hào về bản thân hiện tại. đúng là thời gian sẽ trả lời, và nhờ có câu trả lời này mà mình có động lực cố gắng hơn, có niềm tin vào bản thân hơn, dần dần tìm thấy niềm vui của việc học. tâm trí mình giờ chẳng vướng bận gì, mình bình tĩnh, tích cực. cảm giác này khá mới lạ với mình, vì trước giờ mĩnh luôn là đứa nghĩ nhiều, giờ mình thấy thanh thản lắm, chẳng suy nghĩ tiêu cực, chỉ chăm chỉ rèn luyện bản thân trở nên tốt hơn, tận hưởng cuộc hành trình phát triển của bản thân. mình biết cuộc sống không phải bao giờ cũng dễ dàng nhưng mình mong bản thân của hiện tại và sau này sẽ luôn bình thản, tích cực, sống thật nhẹ nhàng, ý nghĩa chứ không để bản thân chìm vào tiêu cực, yêu những gì bản thân đang có ở thời điểm hiện tại, cố gắng để bản thân có giá trị, làm những điều có ý nghĩa cho cuộc sống. hehe. vui nên chỉ viết nhiêu đây thôi, buồn mới có nhiều cái để viết. giờ mình lại học tiếp đây.

2024-06-12    
29 5 2024

29/5/2024

Created: May 29, 2024 7:54 AM Tags: Contemplation, Planning, QUAN TRỌNG

mình đang nỗ lực ảo. mình sẽ cố vượt qua và khi nào vượt qua mình sẽ quay trở lại để viết quá trình ấy. mong bản thân đủ quyết tâm để thực hiện mọi điều bản thân mong muốn.

2024-05-29    
15 5 2024

15/5/2024

Created: May 15, 2024 6:36 PM Tags: Contemplation, Life Lesson, QUAN TRỌNG, Special Event

lại ngồi xuống viết một cái gì đó về bản thân của thời điểm hiện tại. đã khá lâu rồi mình không viết gì, hình như lần cuối mình viết là trước khi mình thi hsgso. hôm nay vừa công bố điểm và giải, mình được huy chương đồng, mình không thực sự buồn vì điểm số này, vì mình biết vào thời điểm đó mình đã cố gắng hết sức, mình trân trọng sự nỗ lực đó. và cũng biết rõ khả năng của bản thân nằm ở đâu. mình chỉ buồn vì mình đã không thể xuất sắc như các bạn, mình thấy mình vẫn còn nhiều thiếu sót, cần cải thiện. chỉ là mình không biết nếu mình cố thêm thì kết quả nhận được có tương xứng với những gì mình đánh đổi không. sau khi có điểm, mình đã suy nghĩ được một số điều, những điều mà trước gì mình đã bỏ quên nó. mình nhìn lại mình của bản thân, thực sự mình rất biết ơn bản thân đã cố gắng, vì mọi thứ. trước giờ, mình chỉ chăm chăm đi so sánh bản thân với bạn bè, quên mất những nỗ lực bản thân bỏ ra. quên mất những sự thay đổi liên tục của bản thân. quên mất quá trình, nói thẳng ra thì không trân trọng bản thân. mình tự nhiên cảm thấy biết ơn vô cùng, cũng buồn và thất vọng vì mình đã không trân trọng bản thân. đây chắc cũng không phải là một tâm lý bình thường của người vừa mới thất bại. bình thường chắc người ta sẽ trách cứ bản thân, sẽ thất vọng vì không thể đạt được kết quả tốt hơn, và mình cũng đã thấy điều đấy trên gương mặt của một số bạn trong lớp dự tuyển hôm nay khi nhận được kết quả. mình thì có thể nói là hoàn toàn không buồn vì kết quả, vì mình đã dự đoán trước được điều đó rồi, mình vốn từ trước đến giờ rất hiểu khả năng và mong muốn của bản thân, chỉ là vì mình quá hiểu nên mình không để ý đến cảm xúc của bản thân. khi mà ta đã quá hiểu một điều gì đó, khả năng ta sẽ không còn quá chú tâm đến nó nữa, thậm chí có thể bỏ quên điều đó luôn. chắc mình là như vậy, mình thấy những bạn có xuất phát điểm tương đối giống mình, thấy bạn giỏi hơn bản thân rất nhiều. thành ra cứ thúc ép bản thân tiến lên mà không quan tâm bản thân đã nỗ lực đến mức nào. thực ra mình còn chẳng thực sự biết bạn có xuất phát điểm giống mình không, giờ mình biết là không. vì mỗi con người đều khác nhau, chẳng ai giống ai cả, chẳng thể bắt bản thân thành công giống một ai đó chỉ vì mình có một số điểm giống người ta. tiền với giấy đều làm từ gỗ thôi, nhưng giá trị cũng đâu như nhau, nên thôi, mình sẽ không ích kỷ với bản thân như vậy nữa. ngoài biết ơn bản thân thì mình cũng biết ơn cuộc thi, nhờ có nó mà mình nhận ra được một số điều mà trước giờ vẫn ở đó nhưng mình làm ngơ như không thấy. mình cũng sẽ tự hứa với bản thân rằng sẽ cố gắng hơn, để không phụ những công sức bản thân của quá khứ đã bỏ ra. nhưng cũng hứa sẽ trân trọng quá trình hơn là kết quả.

2024-05-15    
29 4 2024

29/4/2024

Created: April 29, 2024 5:54 PM Tags: Contemplation, Planning, QUAN TRỌNG, Special Event

well. cuộc sống dạo này của mình khá là bận rộn và mình cũng đang có rất nhiều câu hỏi cho bản thân, cho những định hướng, quyết định về tương lai. mình đang khá là mông lung, bình thường cũng mông lung nhưng bây giờ, khi đúng trước một trong những giờ khắc quan trọng, mình đã chờ đợi rất lâu thì mình bỗng hoài nghi, phân vân về lựa chọn ấy của mình. kiểu gần đến ngày thi, mình thực sự rất băn khuân, tự nhiên mình có nhiều câu hỏi về sự lựa chọn của bản thân. liệu mình quyết định như vậy có đúng không, sau quyết định đó mình sẽ làm gì tiếp theo, mình có khả năng thành công trong sự lựa chọn này không. dù mình biết bản thân phải cố gắng hết sức cho tất cả sự lựa chọn của mình. nhưng nếu mình chọn sai, nó sẽ kéo theo rất nhiều quyết định sai lầm. mình biết mình của sau này đọc lại sẽ không biết mình đang nói đến cái gì. nên mình sẽ kể lại từ đầu, để bản thân sau này nhìn lại hiểu rõ mình của quá khứ đã từng suy nghĩ như nào, chắc là những suy nghĩ này sẽ không còn hoàn toàn đúng về sau này, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ lại, để nhẹ lòng hơn và cũng là thông suốt hơn về những sự lựa chọn của mình ở thời điểm hiện tại. thì mình đã học dự tuyển được một thời gian rồi, mình chưa từng ở trong top. thời gian đầu thì mình chưa thực sự cố gắng nên mình đã xuất phát chậm hơn các bạn, đến khi đã học được một khoảng thời gian, mình mới nhìn nhận lại bản thân và nhận ra bản thân chưa thực sự cố gắng, mình nhìn vào kết quả 2 lần kiểm tra đầu tiên của mình và nhìn vào quyết tâm học của các bạn cùng dự tuyển. khi đó, mình đã bắt đầu cố gắng, dù không phải cố gắng 200% nhưng mình đã chăm chỉ hơn, mình biết cái gì cũng phải có quá trình, nên mình không ép buộc bản thân phải đánh đổi mọi thứ để học. dù mình đã phải đánh đổi một số thói quen như là đọc sách, hay tập thể dục. từ lúc mình bắt đầu cố gắng, thứ duy nhất mình đọc là giáo trình. mình không đọc một quyển sách nào luôn. mình biết thế là không nên nhưng mình thực sự không còn đủ khả năng để đọc thêm sách sau một ngày dài đi học từ 7h sáng đến 5h30 chiều. thế nên mình cũng đã không giúp mẹ làm việc nhà. mình biết thế là không đúng, vì ai cũng mệt mỏi với công việc của bản thân. nên mình nghĩ bản thân sẽ đánh đổi thêm thời gian giải trí của mình để giúp mẹ. thực ra mình không chơi nhiều đến vậy, thời gian giải trí của mình vẫn giống thời gian trước, chỉ là khi trước mình rảnh rỗi hơn, có nhiều thời gian hơn. nhưng cái gì nó cũng có cái giá của nó. mình dù muốn học nhưng không muốn bản thân chỉ biết học, mình học không phải vì giải thưởng hay bằng cấp, mình muốn học để con người mình có giá trị hơn. có thể tốc độ của mình khác với các bạn, có thể sau này mình sẽ hối hận vì đã không quyết định giống các bạn, nhưng mình mong bản thân của sau này không trách chính mình, vì mỗi người có một tốc độ, một tiến độ và một xuất phát điểm khác nhau. mong mình của sau này không chỉ nhìn nhận phiến diện vì một góc của cuộc sống mà sống trong dằn vặt. thì mình đã khá cố gắng từ khi ấy. nhưng đến dạo gần đây, khi gần thi, mình bỗng bị mất động lực, hoặc là mình bị burn out, mình cũng chẳng biết. chỉ là mình bắt đầu thấy mệt mỏi khi học như thế mỗi ngày. dù mình vẫn hứng thú mỗi khi học, nhưng mình mệt nhanh hơn và sự mệt mỏi ấy nhiều hơn khi trước. bây giờ, trong khi mình ngồi viết cái này, các bạn của mình chắc vẫn đang rất cố gắng, vì còn 4 ngày nữa là thi hsgso rồi. mình thì chưa thực sự ôn gì lắm. mình cứ bị ngắt quãng khi ôn tập ý. vì trong đầu mình đang có rất nhiều suy nghĩ làm gián đoạn việc học của mình, nên mình viết ra để mong bản thân có thể cố gắng ôn tập nốt lần này. vì thực sự sự lựa chọn này rất mạo hiểm, có rất nhiều rủi ro có thể xảy ra nếu mình lực chọn sai. nên mình đang thử cố nốt, nếu lần này mình có hy vọng thì mình sẽ tiếp tục, nếu không mình sẽ dừng lại. thực ra mình không sợ phí sức lực, mình biết nếu mình tiếp tục ôn hsg, mẹ mình sẽ phải có thêm gánh nặng. vì rủi ro này không chỉ ở mình. nếu mình học, tiền để học và mua tài liệu sẽ rất nhiều, chưa kể nếu mình thất bại, mọi thứ đổ sông đổ bể, mẹ sẽ phải cho mình học những thứ mình đã để mất trong suốt thời gian qua, lại thêm một gánh nặng nữa. mình chẳng biết phải làm sao để đền đáp những công sức mà mẹ đã bỏ ra cho mình. mình thấy lạc lõng và mệt mỏi quá. có thể với những bạn khác, gánh nặng của các bạn chỉ là thời gian và công sức, bố mẹ các bạn dư sức lo cho những rủi ro trong quyết định và hành trình của các bạn. đối với mọi người nó không phải gánh nặng, nhưng mình biết mình không thể sống ích kỷ như vậy, mình không thể cứ thờ ơ để mọi người gánh vác mọi sai lầm mình gây ra. mọi thứ mình làm mình đều phải suy nghĩ rất kĩ. nên mình mong bản thân đã lựa chọn đi con đường này, sẽ không vì sự kiệt sức phút cuối mà quên đi cả hành trình bản thân đã nỗ lực, quên đi những sự ủng hộ, giúp đỡ từ mọi người. mình viết ở đây vừa là lưu giữ lại những chặng dường mình đi qua, cũng để nhắc nhở bản thân của hiện tại không được quên đi hành trình bản thân đã trải qua. đừng gần đến đích mà dừng lại. mình muốn bản thân sống một cuộc đời rực rỡ nhất có thể, để sau này không phải nhìn lại rồi hối hận và than trách. để cuộc đời của mình trọn vẹn.

2024-04-29    
19 4 2024

19/4/2024

Created: April 19, 2024 10:34 PM Tags: Contemplation, Planning, QUAN TRỌNG

well. mình lại quay trở lại đây viết ra những suy nghĩ của mình khi mình cảm thấy mông lung nè. phải nói thật là dạo gần đây mình cảm thấy bản thân kiệt sức hơn. mặc dù mình vẫn cố gắng hoàn thành những công việc mình cần làm nhưng mình luôn cảm thấy mệt mỏi. có phải tại mình đã cố gắng trong một khoảng thời gian dài nên mệt không nhỉ. mà nếu so sự cố gắng của mình với các bạn khác thì nó chẳng là gì. mình biết các bạn vừa cố gắng lại vừa thông minh. sao mình chẳng vậy nhỉ. mình thực sự cảm thấy mệt mỏi, lạc lối và mông lung vô cùng. mình rất buồn vì bản thân không giỏi giang hơn để giúp đỡ bố mẹ, mẹ đã hi sinh cho mình rất nhiều mà mình chẳng làm được gì cả. mình cứ liên tục thất bại và thua kém. mình chẳng biết sau này mình có đọc lại bài viết này không nhưng mình mong mình của khi ấy xuất sắc hơn bây giờ, đủ khả năng để bù đắp cho bố mẹ, chứ không bất lực và kém cỏi như bây giờ. mình biết là phải cố gắng học thật nhiều thì mới có hy vọng giỏi lên. nhưng mình chẳng biết bản thân có chọn đúng không. hay mình vẫn luôn đi nhầm đường, cứ mãi lạc trong những sự lựa chọn sai lầm. để rồi sau này hối hận vì đã không thành công nhanh hơn. mình biết thời gian của mình có giới hạn, không gì là mãi mãi. ở dự tuyển, mình thấy rất nhiều con người xuất sắc, họ dù khó khăn vẫn luôn cố gắng, bền bỉ nhưng mình thì không. mình vốn không có xuất phát điểm tốt, không có năng lực mà cũng chẳng có kỷ luật và ý chí. hay mình thử cô lập bản thân nhỉ. mình cố gắng trong vòng 2 tuần ôn thi hsgso. mình chẳng dám mơ xa hơn vì mình biết năng lực của mình có giới hạn. dù mình cố gắng cho bản thân nhưng mình cũng phải nhìn vào thực tế một chút. thực ra thực tế rất dễ nhìn nhận, chỉ là mình có đủ can đảm để thừa nhận nó không thôi. mình cũng muốn học nữa, nhưng không phải mình cứ muốn gì thì được đó, những quyết định của mình không phải chỉ ảnh hưởng đến mình. mình muốn học nhưng sợ bố mẹ vất vả, mình cũng chẳng chắc được bản thân mình có chọn đúng không. mình thực sự cảm thấy lạc lối, không biết mình nên tiến lên hay lùi lại. mình dạo này có thêm bạn nhưng mình vẫn chẳng dám chia sẻ những suy nghĩ của mình. mình không muốn bị bạn bè đánh giá hay thương hại. mình chẳng biết cứ cố gắng thì có đúng không. cuộc đời của mình có thể chẳng ra gì cũng được, mình chỉ mong mẹ có một cuộc sống tốt hơn. mình có thể không cần gì cho riêng mình, nhưng mình muốn cho mẹ tất cả những điều tốt đẹp nhất. vì mẹ đã hy sinh cho mình rất nhiều. mình muốn thành công để mẹ tự hào, nhưng mình mệt quá. mình chẳng biết bản thân có làm được không. dạo này mình hơi tiêu cực nhưng mình vẫn biết mục tiêu cuối cùng của mình vẫn còn đó. dù cố gắng bằng cách nào đi chăng nữa mình cũng phải cố nhiều nhất có thể để mình sớm thành công hơn. mình sẵn sàng đánh đổi những gì mình có thể có để có được thành công. mình không muốn bố mẹ mình thua bạn bè của bố mẹ. mình không muốn nhìn thấy những gì bố mẹ không có so với bố mẹ các bạn cùng lớp. mình muốn bố mẹ mình có tất cả những gì bố mẹ muốn, dù mình có phải đánh đổi những thứ mình muốn dành cho bản thân. mình biết mình phải cố gắng hơn, hay là mình cứ cố gắng nhất có thể nhỉ. nếu đợt thi hsgso mình được từ hcb trở lên mình sẽ tiếp tục. nếu không mình sẽ tìm kiếm một con đường khác để tếp tục cố gắng. chắc chắn mình sẽ không dừng lại.

2024-04-19